? Trước | Sau?

Hồi kí của Nguyễn Đăng Mạnh về NGUYỄN KHẢI
post by vanchuong @ 06 September, 2008 07:31

NGUYỄN KHẢI

Hồi kí của Nguyễn Đăng Mạnh

Nguyễn Khải khác hẳn Nguyên Ngọc. Thiết thực, không phiêu lưu mạo hiểm, không muốn chết, không muốn đi tù. Anh tự nhận luôn là thằng hèn cho người ta khỏi phải bàn tán lôi thôi.

Sau cuộc hội nghị nhà văn đảng viên, bản đề cương (1) của Nguyên Ngọc bị Tố Hữu đánh, Nguyễn Khải vốn nhất trí với Nguyên Ngọc trong vụ này, nên sợ quá. Anh nói thẳng với Nguyên Ngọc : "Tao nhát lắm, chưa đánh đã khai. Cho tao chạy đi thôi, mày thông cảm, đừng khai tao ra nhé".

Nguyễn Khải rất thiết thực và tỉnh táo, vậy mà cũng có lúc mê muội. Tôi gọi là dại - tôi đã viết như thế về Nguyễn Khải trong bài Dại khôn Nguyễn Khải. Mới biết cái danh, cái lợi cũng dễ mê hoặc lắm. Hồi được gọi ra Hà Nội để chuẩn bị Đại hội nhà văn lần thứ tư (Trần Độ, Nguyễn Văn Hạnh dự định sắp đặt Nguyễn Khải, Nguyên Ngọc làm chánh, phó Thư kí Hội Nhà văn). Nguyễn Khải xem ra cũng hăng hái lắm. Anh nói với tôi y như là sẽ làm Tổng thư ký đến nơi : Anh phẩy tay " Nguyễn Đình Thi, Chế Lan Viên thì phế cả đi ! Còn về lý luận phê bình thì anh phụ trách cho tôi. Nhưng ta phải khôn khéo, đổi mới nhưng phải khôn khéo. Trần Độ cứng quá, cứ ỉa ra đấy cho người ta phải dọn. Chính trị ghê gớm lắm, không đùa được đâu ! Nếu cần quỳ xuống lậy, ta cũng phải quỳ ".

Trong bài viết về Nguyễn Khải, tôi có nhắc đến chi tiết này, cho là một cái dại của anh và hạ một câu : " Bây giờ nghĩ lại, xấu hổ chết được ! ". Tôi tưởng anh giận tôi, hoá ra anh lại thích thú. Thích vì thấy hiểu mình quá. Tôi rất quý cái thành thực ấy của Nguyễn Khải. Có một cô nghiên cứu sinh tên là Tuyết Nga làm luận án về Nguyễn Khải. Cô tìm gặp anh để tìm hiểu. Anh đưa cô xem bài viết của tôi, nói là cứ đọc bài này là hiểu anh. Và anh cầm bài viết đọc luôn cho cô ta nghe. Đến chỗ " Bây giờ nghĩ lại xấu hổ chết đi được ! ", anh đỏ bừng mặt và cười hô hố - Cô nghiên cứu sinh kể lại với tôi như vậy.

Trong bài viết nói trên, tôi có nói đến một bậc đàn anh trong nghề dạy tôi phải đào nhiều hang. Ta là con chuột, lấp hang này, ta chui hang khác. Đó là Đinh Gia Khánh. Ở bài này, tôi dẫn câu Nguyễn Khải nói, có một nhà văn, trước 1975, chẳng có tư tưởng gì cả. Đấy là Nguyễn Minh Châu. Đúng là trước 1975, tiểu thuyết Nguyễn Minh Châu cũng chỉ là minh hoạ đường lối, tư tưởng của đảng. Sau 1975 mới có tư tưởng. Tư tưởng Nguyễn Minh Châu đặt ở nhân vật Khúng trong Khách ở quê raPhiên chợ Giát. Tôi cũng dẫn lời anh chê một nhà thơ viết hồi ký, đọc lúc đầu có không khí, sau chẳng thấy có tư tưởng gì. Đó là A. T. (Hồi ký Từ bến sông Thương)(2). Tôi còn dẫn ra câu anh nói về một giáo sư danh tiếng mà đọc (hồi ký) cũng chả thấy có tư tưởng gì. Đó là Đ.T. M. (2).

Như vậy là đọc văn hay viết văn, Nguyễn Khải rất chú ý đến tư tưởng của tác phẩm. Nhưng ở anh, có một mâu thuẫn : một mặt muốn phát biểu tư tưởng riêng, vì ý nghĩa của văn chương là ở đấy. Nhưng mặt khác lại muốn sống yên ổn với đời nên chỉ có thể mạnh dạn nửa vời, mạnh dạn trong một khuôn khổ nào đấy thôi. Chính trị ghê gớm lắm, không đùa được đâu, chắc anh luôn luôn tự dặn mình như thế. Vả lại nghĩ đi nghĩ lại, anh không thể quên công ơn của cách mạng đối với mình. Từ một cậu bé con rơi con vãi, sinh ra đã bị khinh bỉ, bị lăng nhục, sau cách mạng trở thành nhà văn có danh, có lợi đủ cả. Cũng phải biết điều một chút chứ !

Thông minh và tỉnh táo, Nguyễn Khải luôn có ý thức về thân phận của mình, về cái giá trị của mình đối với đời. Anh kể chuyện, hồi anh là đại biểu quốc hội, đi ôtô từ Ba Đình về nhà khách. Đến chỗ đường tàu, xe phải dừng lại cùng một số đồng bào đi xe đạp, xe máy. Anh nhìn xuống, thấy rợn người : có một tay đang nhìn lên anh, cặp mắt đầy căm thù. Anh nghĩ mình cũng chỉ là loại nghị gật, vô tích sự, thằng ăn hại, dân nó khinh ghét là phải.

Chiến thắng 30.4.1975, anh đi vào Nam. Gặp Nguyên Ngọc, Nguyễn Trọng Oánh. Anh cảm thấy Ngọc và Oánh nhìn mình như muốn nói : " Mình chiến đấu gian khổ bao lâu không thấy mặt nó đâu, bây giờ chiến thắng rồi, nó vào. Rồi nó sẽ viết nhiều, viết hay hơn mình cho mà xem ! ". Nguyễn Khải nói : " Biết thân phận thế, tôi cứ ngồi len lén, không dám nói năng gì ".

Mà cái tài của Nguyễn Khải là thế thật, có cần đi thực tế gì đâu. Trước 1975, anh chỉ ngồi ở ngoài Bắc mà viết về Hoà Vang chiến đấu như thật. Cho nên có ai đó đã làm vè giễu anh :

Anh đi anh lại về ngay,
Hoà Vang cũng ở ngoài này đó em.

*

Khoảng đầu những năm 80 của thế kỉ trước, Nguyễn Khải đưa gia đình vào Sài Gòn. Lúc đầu xem chừng sinh hoạt còn khó khăn. Anh ở quận Bốn (448B/9, phường 18, Nguyễn Tất Thành) tôi có đến thăm. Nói chuyện với tôi, thấy anh cứ nhấp nhổm chạy ra chạy vào : gia đình bán giải khát và cho thuê điện thoại. Có khách đến, phải chạy vội ra phục vụ. Mấy năm nay thì khá hơn rồi. Anh có người con (Nguyễn Khải Hoàn) kinh doanh nhà đất, kiếm được. Nhưng nhà cứ mua đi bán lại, nên anh cứ phải chuyển chỗ ở luôn. Mỗi lần tôi vào Sài Gòn, lại thấy anh ở một chỗ khác. Biết tôi vào Sài Gòn, thế nào anh cũng mời đến uống rượu.

Đến Nguyễn Khải, lúc nào cũng có rượu. Anh nói, bây giờ rượu Tây sẵn, nghĩ thương ông Nguyễn Tuân. Ngày xưa mỗi lần họp, thấy ông lấy ra một cái bi đông rượu, rót vào cái nắp, mời vị này, vị khác. Nay rượu Tây đầy ra đấy, ông không còn để mà uống.

Nói chuyện với Nguyễn Khải, tôi không ngờ hồi mới vào Sài Gòn, loại văn nghệ sĩ cỡ Chế Lan Viên, Nguyễn Khải mà khổ đến thế : " Vũ Thị Thường nói, đi đường chỉ mong nhặt được tiền ai đó đánh rơi ". (Hệt như câu nói của Hoàng Ngọc Hiến hồi ấy : " Đi đường thấy có một đồng xu rơi cũng phải nhặt. Kiếm đâu ra một xu bây giờ ! ")

" Chế Lan Viên ở quận Tân Bình chỉ thèm ăn một bữa ngon, phải ra tận quán bà luật sư Huỳnh Ngọc Đại (3) để được bà ấy đãi một bữa cơm Tây. Ai mời, đâu mời cũng đi. Chỉ để kiếm bữa ăn thế thôi, và xách về một chai nước mắm hay mấy cân gạo nó cho. Nguyễn Khải cùng đi với Chế Lan Viên. Một thằng làm thơ, một thằng viết ký, một ca sĩ đi theo hát. Tôi gọi là hai kép, một cô đầu cùng đi kiếm bữa ăn và ngồi nghe mấy tay giám đốc dốt nát vào đấy ba hoa. Nó có tiền nên hai nhà văn cứ phải gật gù nghe nó dạy dỗ ".

Nguyễn Khải có nhiều ý kiến rất táo bạo :

" Đảng không bao giờ coi trọng trí thức, biến trí thức như Hoàng Xuân Nhị thành hèn hạ. Mà bị nó khinh. Tôi từng gặp Hoàng Xuân Nhị ở nhà Tố Hữu. Tố Hữu không thèm nói chuyện với ông ta, cứ để cho ông ta ngồi một mình. Tóc bạc phơ. Tố Hữu chỉ nói với tôi là một thằng còn rất trẻ. Trần Đức Thảo thì bị biến thành một thằng thần kinh. Sang Pháp, bao nhiêu Việt kiều mời đến, không đến, cứ ở Đại sứ quán, tuy bị nó khinh như chó.

Thuỵ An thì bị tù. Trong tù đi lao động, ngã vào dây thép gai, bị mù một mắt. Nay vẫn ở Sài Gòn, sống rất khổ. Không đi Pháp vì là con gái lớn phải ở lại nuôi mẹ già..."

" Chúng ta thuộc lứa người bị bỏ phí cả một thời trai trẻ để học theo một cái lý thuyết vớ vẩn, chả nghĩ ra được cái gì, chẳng làm ra được cái gì trong giới hạn của chủ nghĩa Mác - Lê - một thứ triết học của người cầm quyền. Mà có hiểu Mác - Lê thực đâu. Toàn nghe lãnh tụ nói và nói theo. Trong cái khung của một ý thức hệ, còn ai nghĩ ra được cái gì nữa. Chủ nghĩa Mác thành ra một thứ tôn giáo. Tin mà không hiểu. Bao người hy sinh vì cái lý thuyết vớ vẩn ấy. Chủ nghĩa xã hội toàn đẻ ra những con người quái gở như Mao Trạch Đông, Staline, Pônpốt, rồi Nguyễn Chí Trung..., toàn lũ điên ".

" Ta có một thời cứ tin tưởng ở cái không có. Như tin ở chủ nghĩa xã hội ".

" Chính trị và quan điểm giai cấp trùm lên tất cả. Con người không có tình bạn. Bạn bè mà có vấn đề chính trị là không được quan hệ ".

" Chủ nghĩa xã hội nếu không thay đổi thì con người thành mọi rợ, rừng rú. Từ ăn, ỉa, mặc, ở... Sợ quá ! "

Nguyễn Khải nói về uy quyền ghê gớm của Lê Đức Thọ một thời. Anh chứng kiến Sáu Bắc (Lê Đức Thọ) tiếp Sáu Nam (Lê Đức Anh). Hôm ấy, Thọ gọi một số văn nghệ sĩ đến hỏi chuyện. Thọ đang tiếp khách. Bọn Khải phải ngồi đợi ở phòng bên cạnh. Lát sau, khách ra về. Hoá ra khách là Lê Đức Anh. Nguyễn Khải thấy Lê Đức Anh đi ra, cứ đi giật lùi, giật lùi ra mãi giữa sân mới dám quay đít lại. Thọ tiếp chúng tôi. Đúng lúc ấy thấy Phạm Hùng đi sang. Hùng đề nghị gặp Thọ một lát. Thọ phẩy tay : " Để lúc khác nhé, giờ đang bận tiếp khách văn chương ". Thọ coi Hùng chẳng là cái gì, tuy Hùng lúc đó là thủ tướng, thay Phạm Văn Đồng.

 " Nói chung cộng sản coi văn nghệ sĩ như rác. Lê Duẩn coi Tố Hữu cũng chỉ như một con hát. Nhưng lại sợ văn nghệ. Vì chỉ dùng tuyên truyền, dùng nước bọt mà giành được nước. Chỉ nói, có làm gì đâu. Nói đủ cả, chẳng làm gì. Thí dụ, cứ nói phê bình tự phê bình mà chưa bao giờ phê bình tự phê bình cả. Có dám nói thật đâu mà phê bình tự phê bình. Chỉ toàn đào tạo gia nhân, đầy tớ, bọn nịnh hót. Sợ văn học cũng vì thế. Vì văn nó nói sự thật, nó lật tẩy. Rất sợ biểu tượng hai mặt. Chỉ đề cao văn tuyên truyền, đề cao vè. Thật ra bọn nhà văn nói chung nhát, không dám chống chế độ đâu ! ".

" Chế Lan Viên một thời, dựa thế Tố Hữu cũng hách lắm. Tô Hoài gọi là thằng nặc nô của đảng. Hồi chỉnh huấn văn nghệ sĩ, Chế Lan Viên làm tổ trưởng, nói với Nguyễn Tuân : ông tưởng ông to lắm à ? Tôi phụ trách ông kia mà ! Họp chấp hành, ý kiến Chế Lan Viên là quyết định. Thí dụ, ban chấp hành bàn có nên kết nạp Phan Quang không ? Mọi người chờ ý kiến của Chế Lan Viên. Chế Lan Viên đi đái vào, nói : " Thằng Thép Mới nó còn ở ban chấp hành được thì thằng Phan Quang sao không cho vào hội được ! ". Ai cũng gọi là thằng tuốt. Thằng Nguyễn Đình Thi, thằng Tô Hoài, thằng Hoàng Trung Thông, chẳng sợ ai cả. Không thể đối đáp kịp mồm Chế Lan Viên. Phải về nhà mới nghĩ ra cách bác lại, nhưng hôm sau, không còn lý do để tranh cãi nữa, vì lão ấy lại nói chuyện thân mật ".

" Nhưng Chế lan Viên chết rất khổ. Vũ Thị Thường phục vụ rất mệt. Gần chết hay quát tháo vợ con. Vũ Thị Thường nói chỉ thèm được ngủ, khi Chế lan Viên chết, việc đầu tiên là ngủ bù một giấc, dạy mới có sức mà khóc ".

Nguyễn Khải có một ưu điểm là có óc liên tài thật sự. Rất phục người tài. Tôi đã được nghe anh phục Đỗ Chu như thế nào khi Chu mới xuất hiện. Đối với Nguyễn Huy Thiệp lại càng phục hơn nữa.

Anh nói : " Kim Lân là con đẻ của đất Kinh Bắc. Đỗ Chu cũng thế. Trẻ con có học hành gì đâu mà viết rất hay : Thung lũng cò, Hương cỏ mật... Vợ nhặt của Kim Lân thì văn tuyệt hay. Con người Kim Lân rât thích. Hồn nhiên, chân thật, tiếp xúc không phải ý tứ gì. Có Kim Lân, mình cũng bớt lố bịch, cứ lấy ông ta làm chuẩn. Nguyễn Tuân còn điệu bộ, làm dáng. Tôi rất ghét uốn éo, điệu bộ. Rất ghét cái ông Vũ Kỳ bắt chước Cụ Hồ : áo bà ba, đi guốc mộc tiếp khách.

Muối của rừng, Thiệp viết rất giỏi. Hemingway viết Ông già và biển cả còn dài dòng. Thiệp viết cực ngắn. Đi săn, trang bị đầy đủ. Cuối cùng cởi truồng trở về. Lại còn bị lũ khỉ giễu cợt. Không có vua có cái chi tiết bố chồng dòm con dâu tắm. Sợ quá !

Nhưng bây giờ xem ra hết tài rồi. Viết tiểu thuyết Tuổi 20 yêu dấu, rồi truyện võ hiệp, thành ngòi bút khác mất rồi.

Ma Văn Kháng là dân Hà Nội, viết về dân tộc thiểu số cứ xôm cốp bên ngoài thế thôi. Phải viết về dân tộc mình, về cái mình thuộc, mình am hiểu chứ.

Tô Hoài thì rất tinh quái, rất hóm. Nguyễn Đình Thi đẹp trai, hấp dẫn gái, thế mà toàn ăn của thừa. Mình phải ăn từ bếp lên chứ ! Này, có lần tôi đến LM gọi cửa mãi, thấy đi ra, khuy ngực xốc xếch. Bên trong thấy có Tô Hoài."

Nguyễn Khải cho kết quả của Đại hội nhà văn lần thứ 7 là tốt : " Ban chấp hành như thế là khác trước rồi. Trước đây, vào chấp hành, thằng nào cũng để kiếm chác một cái gì đó : một chỗ dựa, một chỗ có tiền, một suất đi nước ngoài... Giờ bọn Vàng Anh, Hồ Anh Thái nó chẳng cần gì ! Đừng hòng Hữu Thỉnh, Nguyễn Khoa Điềm bảo được nó. Nó không nghe đâu ! ".

Nguyễn Khải cho viết văn là phải có tư tưởng. Vì thế anh chịu khó đọc sách, gần đây hay đọc triết. Hình như có một bậc thánh hiền nào đó nói rằng, đọc sách mà không nghĩ thì vô dụng, nghĩ mà không đọc sách thì nghĩ lung tung rất nguy hiểm. Nguyễn Khải chịu đọc và chịu nghĩ.

Một lần tôi đến anh, thấy anh đặt trên bàn cuốn Tinh thần pháp luật của Montesquieu. Anh nói : " Lâu nay chúng ta chỉ đi bên cạnh nền văn minh nhân loại. Nói thế là đủ hiểu. Chẳng biết gì. Phủ nhận tất cả những cái gọi là phi vô sản. Bây giờ mình mới được đọc những Montesquieu, Voltaire, Rousseau...

Đọc triết học phương Đông từ Cao Xuân Huy, Nguyễn Hiến Lê... đến khi đọc bản dịch của Hoàng Ngọc Hiến, cuốn Bàn về tính hiệu quả (4), mới ngộ ra được. Phải nhìn từ xa, tuân theo quy luật tự nhiên. Gò ép nó, cải tạo nó là hỏng. Liên Xô cứ đòi uốn nó, cải tạo nó. Cải tạo sao được con người. Con người không thể cải tạo được. Bây giờ đấy : đủ cả mafia rất ghê gớm ".

Hoàng Ngọc Hiến dịch triết rất hay mà chả thấm được triết. Cứ tức tối, căm thù. Tôi rất quý Hoàng Ngọc Hiến, nhưng đọc bài của Hiến (có lẽ là bài trên Talawas) tôi không thích nữa.

Về điểm này, tôi chưa thật hiểu rõ ý của Nguyễn Khải.

Tôi nhớ ông Tolstoi già trong Chiến tranh và hoà bình có luận về tình yêu của con người và tình yêu của Thượng đế. Khi yêu bằng tình yêu của con người thì có thể từ yêu thương chuyển sang thù ghét, còn tình yêu của Thượng đế thì có thể thương yêu cả kẻ thù, thậm chí cảm thấy vui sướng khi thương yêu kẻ thù. Ăngđré Bôncônxki, trong giờ phút hấp hối, đã thấy mình bỗng có được tình yêu đó. Anh ta vui sướng khi thấy mình thương cả Anatole là kẻ tình địch của mình.

Nguyễn Khải muốn có thứ tình yêu cao cả đó chăng, mà anh gọi là thái độ triết học ?

Điều đó có phải là một điềm gở ở anh không ?

*

Tôi gặp Nguyễn Khải lần cuối cùng ngày 24.7.2007 (cùng với Hồ Quốc Hùng). Tất nhiên khi anh mất rồi mới biết đấy là lần cuối cùng : Thật không ngờ ! Tôi cứ tưởng sẽ còn nhiều lần được gặp anh. Anh với tôi cùng sinh một năm (1930), nhưng anh còn sinh sau tôi tới chín tháng (tôi sinh đầu năm - tháng ba, anh sinh cuối năm - tháng chạp).

Anh đi đâu về. Trông thấy anh, tôi bấm bụng cười thầm vì chợt nghĩ đến nhận xét rất đúng nhưng rất tục của Đỗ Chu hồi nào : " Răng hơi hô, trông lúc nào cũng như hớn hở, đi ngực ưỡn, hai tay ve vẩy, trông như con đàn bà nứng l. ".

Nhưng bây giờ thì anh có vẻ yếu rồi, chống ba toong, cao lênh khênh, đi lòng khòng.

Anh vẫn nói nhiều. Nào chuyện tướng tình báo Phạm Xuân Ẩn, kho tài liệu giúp anh viết về chính quyền Sài Gòn, nào chuyện cải cách ruộng đất xoá sạch thành tích cách mạng, chuyện Chế Lan Viên chết rất khổ. Khổ mà rất khí khái, không xin xỏ gì hết, tuy Tố Hữu, Hà Xuân Trường đến thăm luôn, chuyện Nguyễn Tuân, chuyện Nguyễn Huy Thiệp, chuyện Cụ Hồ và tướng Giáp rất giỏi nín nhịn...

Anh nói đang viết một bài gọi là sự hình thành một bút pháp. Từ thực tế sáng tác của mình mà viết. Xưa đã thấy người nông dân cần có tầm mắt nhìn xa vượt ra khỏi sự hẹp hòi của hợp tác xã. Nhưng vượt ra bằng cách nào chưa biết. Nay mới thấy có điều kiện : kinh tế thị trường giải phóng cho nông dân...

Anh nói rất nhớ Hà Nội. Thèm không khí Hà Nội. Vào Sài Gòn anh chẳng chơi với một bạn mới nào. Ra Hà Nội bây giờ cũng lại chỉ đến những bạn cũ đã già. Không nói chuyện với đám trẻ được. " Người ta nói sáu mươi tuổi thì tính năm, bẩy mươi tính tháng, tám mươi tính ngày... Tôi muốn sống lâu để xem thời thế ra sao. Lịch sử do con người làm ra, làm sao biết trước được ! "

Tôi nhớ lại ngày xưa anh đã có một câu nói gở rất thiêng về Nguyễn Tuân. Anh khen Nguyễn Tuân đẹp lão và nói : " Đẹp lão thế là sắp sửa đấy ! ". Ba ngày sau Nguyễn Tuân qua đời.

Bây giờ anh nói bẩy mươi tuổi tính tháng.

Anh nói ngày 24.7.2007.

Năm tháng sau, ngày 15.1.2008, nghe tin anh qua đời.

Đúng là tuổi bẩy mươi tính tháng.

*

Ngay sau khi Nguyễn Khải mất, tôi có anh bạn (Hoàng Dũng) trong Nam ra Hà Nội, nói Nguyễn Khải chết không có đất chôn.Đúng ra là không được chôn ở nghĩa địa Sài Gòn (tại Thủ Đức), phải đưa lên nghĩa địa Củ Chi rất xa. Tiêu chuẩn được chôn ở Thủ Đức, ngoài những ông thành uỷ viên hay trung ương uỷ viên không kể, phải có 65 năm tuổi đảng. Trần Duy Châu, nguyên hiệu phó Đại học Sư phạm Sài Gòn, khi chết mới có 58 tuổi đảng, không đủ tiêu chuẩn, phải đưa đi Củ Chi. Nguyễn Khải tất nhiên cũng phải đưa đi Củ Chi.

Võ Văn Kiệt thấy thế chắc lấy làm xấu hổ, nên can thiệp. Ông tuyên bố nhường suất chôn ở Thủ Đức của ông cho Nguyễn Khải.

Láng Hạ 23.1.2008.
NGUYỄN ĐĂNG MẠNH
(Trích HỒI KÍ, chương 19)

CHÚ THÍCH CỦA DIỄN ĐÀN :
(1) Năm 1979. "Đề dẫn" của Nguyên Ngọc (bí thư Đảng đoàn Hội nhà văn Việt Nam) và bài viết của Hoàng Ngọc Hiến (văn học Việt Nam 1945-1975 là một nền "văn học phải đạo") là dịp để Tố Hữu, Chế Lan Viên... mở một cuộc càn quét, truy lùng "bọn chống đảng" trong giới văn nghệ.
(2) Anh Thơ và Đặng Thai Mai.
(3) Đúng ra là bà Nguyễn Phước Đại, sau 1975 mở quán "Blibliothèque".
(4) François Jullien.

NGUỒN : Blog Felix

commons icon [100] HNVC [ Trả lời ]

Nguyễn Khải khác Nguyên Ngọc
Phát hiện thật tài tình
Như thể Mác-Lê Nin
Là hai không phải một !

commons icon [99] Bi hài . [ Trả lời ]

Thông minh và tỉnh táo, Nguyễn Khải luôn có ý thức về thân phận của mình, về cái giá trị của mình đối với đời. Anh kể chuyện, hồi anh là đại biểu quốc hội, đi ôtô từ Ba Đình về nhà khách. Đến chỗ đường tàu, xe phải dừng lại cùng một số đồng bào đi xe đạp, xe máy. Anh nhìn xuống, thấy rợn người : có một tay đang nhìn lên anh, cặp mắt đầy căm thù. Anh nghĩ mình cũng chỉ là loại nghị gật, vô tích sự, thằng ăn hại, dân nó khinh ghét là phải.
-------------------
Nghĩ mà bi hài cho quan chức hiện nay .

Thông minh và tỉnh táo, Nguyễn Khải luôn có ý thức về thân phận của mình, về cái giá trị của mình đối với đời. Anh kể chuyện, hồi anh là đại biểu quốc hội, đi ôtô từ Ba Đình về nhà khách. Đến chỗ đường tàu, xe phải dừng lại cùng một số đồng bào đi xe đạp, xe máy. Anh nhìn xuống, thấy rợn người : có một tay đang nhìn lên anh, cặp mắt đầy căm thù. Anh nghĩ mình cũng chỉ là loại nghị gật, vô tích sự, thằng ăn hại, dân nó khinh ghét là phải.
Sao mà bác ấy cứ thích nhìn thẳng vào sự thực thế nhỉ, làm sao mà thanh thản được?! Cứ lạc quan nên mà nghĩ :Cái tay đi bộ (xe đạp) thấy bác ấy đi ô tô, nghĩ bác ấy là quan chức mà mừng, mừng vì nghĩ:..nếu thằng này chỉ vô tích sự là còn may cho tụi dân đen như mình...huhu! Các anh tài ở "Hội ngộ mùa thu" đã tập trung đầy đủ cả rồi đấy anh nhỉ? Chúc hội nghị diễn ra tốt đẹp, chúc mọi người mạnh khoẻ, vui vẻ! Ah, quên: Anh nhắc bloger VT mang quà về cho tụi em với nha! hihi!

commons icon [97] Ô hô! [ Trả lời ]

Đọc đoạn hồi ký này tôi nghĩ đến câu chuyện " Đan sọt cho cha" mà "kinh" giùm tác giả khi tưởng tựong vài mươi năm sau một "giáo sư" hậu sinh nào đó trong đám con cháu chúng ta bây giờ sẽ viết trong hồi ký đoạn về Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh rằng " Bà A bà B..( xin lỗi người cùng phái) nỗi tiếng là người "buôn dưa lê" trong giới văn học nghệ thuật những năm cuối thế kỷ 20 đầu thế kỷ 21 đã nghiêng mình bái phục ông và nhường cho ông danh hiệu " thiếu tâm và thiếu tầm" khi ghi nhận các tranh luận văn học và phản ánh chân dung các nhà văn cùng thời" Thương thay!

Lẽ ra Tôn Nữ Ngọc Hoa nên chỉ ra vài điểm thiếu tâm và tầm của GS. Nguyễn Đăng Manh để người ta biết tâm và tầm của bà ở mức nào chứ?

commons icon [95] góp ý với bạn mienbac [ Trả lời ]

Ban muốn biết cái tâm và cái tầm của bà Tôn Nữ Ngọc Hoa à ! Cỡ Gs Nguyễn Đăng Mạnh mà bà í cho là thiếu tầm thì chắc chắn bà ấy phải đang ở cái tầm trên giáo sư nhiều bậc tôi không rành lắm những bậc trên cao ấy nên đoán đại chắc tầm bà ấy cỡ... giáo xứ gì gì đấy... Còn về cái tâm thì cứ đọc cái giọng "buôn dưa lê" của bà cũng đủ rõ.
Có một điều tôi còn băn khoăn muốn hỏi bạn rằng liệu với cái tâm và cái tầm của bà ấy, bà ấy có hiểu đúng bài viết trên của Gs Nguyễn Đăng Mạnh không!?
Ô hô! Ai tai!!

commons icon [94] góp ý thêm [ Trả lời ]

Tôi nghĩ rằng bà tôn nữ trên đã bị "chạm" ở chi tiết bà LM bị bắt quả tang. cái giọng 'tâm" với 'tầm" của bà tôn nữ nghe như giọng "nhái".

commons icon [93] góp ý [ Trả lời ]

Vui quá!

commons icon [92] gop y [ Trả lời ]

Ngọc Hoa có lý , bởi vì vì GS Mạnh chê Khải nhát gan nhưng GS có dám "dũng khí" như Bùi Minh Quốc đâu?Bây giờ già rồi có tất cả danh lợi nhờ "bỏ phí cả một thời trai trẻ để học theo một cái lý thuyết vớ vẩn...", GS đi viết hồi ký, giả vờ bị đưa lên mạng (vẽ bị oan-nhát hơn Nguyễn Khải) tìm sự tán dương của một số phần tử bất mản để kiếm thêm thu nhập chăng?
Về ngôn từ ,là nhà phê bình mà GS dùng từ thô thiển: đái, ĩa, nứng... còn hơn những gã côn đồ mà mục đích là làm nhục người nói ra những từ đó?
Về cách kể, thì thâm hiểm khen nhưng thật là chê, cách gọi thì xách mé
Đúng như có câu chuyên tiếu lâm: Xây nhà 4 tầng mà không có nhà đi ĩa (dùng theo cách GS Mạnh), theo đó tầng 3 đuợc dùng cho các nhà văn ở lý do: các nhà văn đã tự ĩa vào miệng nhau (người thiết kế lý giãi)
Thật hết ý!

commons icon [91] Nguyen Khai [ Trả lời ]

Noi ve Nguyen khai nhu vay chi co mat noi con mat chimla VO VAO CHO MINH ke ca luc sap chet con dinh vo ca nhung nguoi ma thuong ghet NK bang cach TU XAM HOI,KHai da noi tu cho them bat com trang den cuoi doi co tat ca ke ca dat o Quan 4 thanh TRIEU PHU DOLA.The ma luc chet chon o dau cung com kiem DINH CHUNG va con xin mieng dat ben canh cho vo sau nay co chet duoc chon gan.....NGUYEN KHAI NOI CHO DUNG LA THANG BUON VAN BUON THANH THAN BUON VUA THAT VO LIEM SI CHO DEN CHET.......Han con van dong sau khi CHET duoc dat ten pho cac Bac da biet chua????

Lam the nao duoc doc them HOI KY cua NDM nhat la phan HO CHI MINH

commons icon [89] that vong ve mot gs [ Trả lời ]

khi đọc những thông tin trên tôi thật sự thất vọng về một ông gs đầu ngành về văn học,mà đưa những thông tin theo tôi là "phản động".là một đọc giả yêu văn học,tôi thật sự không chấp nhận những ý kiến của gs ndm,hy vọng các bạn cũng sẽ nghĩ như tôi.

Lịch sử là lịch sử , sự thật là sự thật , hồi ký mà giấu giếm thì đó ko phải là hồi ký ...

Tôi nhất trí với ý kiến của bạn Hùng Mạnh: GS dùng từ thô thiển, đái, ỉa, nứng,...còn hơn những gã côn đồ,...Nói theo cách nói của kẻ chăn trâu : Bao giờ ông ấy chết để tôi được ỉa một bãi lên mồ ông cho sướng đít.

commons icon [86] Nguyen Van Lam [ Trả lời ]

Tôi là một người miền Nam vì thế khi đọc hồi lý của GS Mạnh có những từ-ngữ của miền Bắc tôi không hiểu hết nhưng tôi hoàn toàn thích cách hành văn của ông. chân thật mạnh mẽ và phóng khoáng không gò bỏ, không trau chuốt...văn như người nói vì thế những đoạn ông viết cứ như là một câu chuyện sống động. Theo tôi một giáo sư nổi tiếng mà đã viết Hồiky với giọng văn như thế thì không phải là một người "vô ý" với cách viết của mình....tôi không biết nói gì hơn là cảm ơn ông đã cho lớp hậu sinh chúng tôi được đọc để nhìn thấy thêm một góc tối của lịch sử và thêm một phần nào đó góp phần đưa ra ánh sáng những mặt tối của "lịch sữ" Hồi ký phải được viết như thế mới thật sự là hồi ký.Một lần nữa xin cảm ơn người đã đưa lên mạng những trang Hồi ký này để nhiều người được đọc...

commons icon [85] qtimcuuq [ Trả lời ]

[URL=http://neqggybb.com]lnyfhlmh[/URL] svywhdto auzxenjr http://nsfwhxoz.com rpkkilzn qfylytgh

commons icon [84] hồi ký Ngyuễn Đăng Mạnh [ Trả lời ]

rất cảm ơn giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh ông đã cho chúng tôi những trang hồi ký tuyệt vời

commons icon [83] Về những bài của Nguyễn Đăng Mạnh, nguyễn Khải [ Trả lời ]

Văn hóa đọc của nhiều người chán thật. Khi đặt bút viết, dù là dạng gì, truyện, thơ, hồi ký, bình... đều có chủ ý của người viết. Người đọc nên xem như mình đang đọc để hưởng thụ, để nhận thức và có tích lũy riêng cho mình, theo chính kiến của mình. Mỗi người mỗi phong cách, mỗi người mỗi lối hành văn... Có loại văn bác học, có loại đời thường, dân dã nhưng cũng có loại mang vẻ đời thường nhưng hàm ý sâu sắc hơn cả lối văn từ bác học.
Mong rằng, những người đọc người khác, nếu phê bình thì làm hẳn bài phê bình cho rõ nhận thức và tư tưởng, không thì hãy đón nhận như món khai vị, hoặc món chính ngon, hặc món tráng miệng với ai đó là rất ngon nhưng với người khác có thể là rất dở. Chẳng ai bắt được khẩu vị mọi người đều giống nhau,đó là điều không tưởng. Đừng xúc phạm những người viết văn, những nhà tư tưởng.
Với tôi, chọn lối viết dẫn dắt thực tế qua việc trích dẫn những câu, từ, sự việc đời thường là lối viết văn hiện thực rất có ích. Nó giúp người ta hiểu được cái thực tế đang diễn ra và tự do suy luận qua thực tế đó. Không có sự gò ép định hướng, không có sự che đậy. Nó thật sự sinh động. Trong mọi giới thì giới trí thức cao siêu và giới văn nghệ là những kẻ không bình thường nhất, gàn dở nhất nhưng nếu không ai viết thì thiên hạ sao hình dung nỏi đời sống thực của họ. Họ cũng là con người, nói tục, chửi bậy, hâm dở như bao người khác. Đó là cuộc sống của họ chẳng có gì là xấu và viết ra cũng chẳng có gì là xấu. Nhưng cho dù là các nhà văn chuyên nghiệp cũng đôi khi bị lẫn cảm xúc khi mô tả cảnh thực. Nhưng người đọc có thể đọc và hiểu, hợp thì tâm đắc, không hợp thì bỏ qua và ghi nhận đoạn này làm kém đi chất lượng của tác phẩm. Ai cũng là vĩ nhân thì khái niệm về vĩ nhân chẳng có ý nghĩa nữa rồi.
Tôi chỉ là người ngoài đạo, thuộc loại hưởng thu văn học chứ không phải loại sáng tác hay phê bình. Nhưng tôi cúng muốn có đôi điều như vậy, xem như là giao lưu, trao đổi. Tôi rất mừng vì các nhà văn, nhà thơ, những nhà phê bình văn học, các nhà tư tưởng và các nhà báo bây giờ còn có tâm hồn một chút. Tức là họ viết, họ ói có trí, khí thực sự chứ không phải nói như không nói, viết như không viết vì toàn nhại lại những đièu rỗng tuếch hay nói, viết những cái tự tưởng tượng ra, tô vẽ lên rặt một màu hồng với phe ta, rặt màu đen tối với nhưng người không cùng chính kiến hoạc có hành vi vi phạm pháp luật...
Viết như Nguyễn Khải tự nhận là sự thừa nhận cay đắng cả sự nghiệp văn chương cũng chỉ là mấy cân giấy lộn, chục năm sau chẳng ai nhớ, không có đứa con để đời. Thế không gọi là nhà văn, chỉ là những người làm nghề viết, quảng bá qua hình thức văn chương. Các nhà báo đài hiện còn không thấy xấu hổ khi đi đến các đơn vị đề nghị hỗ trợ tiền để viết bài, đăng tin qua các hợp đồng hẳn hoi. Ai thèm đọc thứ tin tức được trả tiền đăng trên báo chứ. Đó là loại thông tin không khách quan, gần với sự sắp đặt giả dối.
Đang có hứng thì góp mấy câu vậy. Nếu không đúng ý ai đó thì cũng thông cảm nhé.

commons icon [82] Thầy ôi là thầy! [ Trả lời ]

Em đã từng là học trò của thầy ở trường sư phạm. Ngày ấy đã không ngưỡng mộ thầy bằng các thầy Nguyễn Khắc Phi, Phùng văn Tửu, Nguyễn Thái Hòa rồi. Đọc cái hồi kí này chưa xong em thấy chán thầy đến mang tai và ... không bao giờ đọc sách của thầy nữa. Cũng như khi dạy học không bao giờ trích dẫn một chữ nào của thầy nữa đâu! Sao thầy lại đi buôn dưa lê, buôn na dai thế thầy ơi??????????

lão Mạnh này khùng thật! con người ai cũng có đầy đủ "hỉ nộ ái ố" lão ta cũng thế thôi! đường đường là giáo sư, giới trí thức mà lại chơi bẩn thế! bêu rếu bạn bè, đồng nghiệp, biết rằng trong đời ai chả có lúc này lúc kia, nhưng có cần thiết phải có một hành động thấp hèn thế không? ôi! Giáo sư ơi là giáo sư! Mạnh ơi là Mạnh! hehe

commons icon [80] gs Manh [ Trả lời ]

Mot vi giao su mat nhan cach, vo liem si. Ha co gi ong ta truoc day ca ngoi ho, bay gio ve gia lai gio giong khinh miet nhu vay? Mat nhan cach, vo liem si.
That dang tiec cho biet bao the he hoc tro da tung yeu thich biet bao khi doc nhung bai binh van cua ong ta truoc day.
Ong ta xuc pham Cu Ho la xuc pham vao to tien, cha me cua chinh ong ta, xuc pham vao niem ton kinh thieng lieng cua ca mot dan toc. That uong phi khi cho ong ta an com - mo hoi nuoc mat nhoc nhan cua bao nguoi dan Viet Nam de bay gio ong ta xuc pham ho, boi xuc pham Bac Ho la cha dap len tín nguong, niem ton kinh thieng lieng cua ho. Bac Ho la mot vi lanh tu nhung cung la mot con nguoi, cung co luc an, noi... nhu nhung con nguoi binh thuong. Ong Manh khong ke lai ma dang nhuc ma Bac. toi la mot hoc tro tung rat yeu van ong Manh, toi dang day o mot truong dai hoc, nhung bay gio thi toi ghe tom va khinh miet ong ta den noi doc nhung dong ong ta viet toi da buon non.

commons icon [79] ong nay ham roi [ Trả lời ]

ong dang lam cai tro gi day ha? ong manh bo tay voi ong luon toi thay ong da tut doc roi` do tut the tham? lieu hon ma sang my~ hay gi gi do di nuoc viet nam nay khong chua chap nhung phan tu nhu ong dau (phan loan )

Chỉ có những kẻ mù mới ko thấy VN yếu , và chỉ có kẻ đui mới ko thấy nước Mỹ tự do và hùng mạnh !

Chỉ có kẻ mù mới ko thất VN lạc hậu và chỉ có kẻ đui mới ko thấy nước Mỹ văn minh
cần học Mỹ để hùng cường đất nước ...

commons icon [76] Binh luan [ Trả lời ]

Nhung nguoi it hoc co cau "Luc tre thi ngoan den khi gia lai mat day" Mot giao su gia doi roi ma lai co the viet ra nhung cau tu tho thien, moi moc noi xau ban be la nhung nha van, nha tho noi tieng (Nhung tac gia ma bao nhieu the he hoc sinh dang theo hoc), beu xau Bac Ho... Dung la vo liem si sao nha nuoc ta lai khong cho nhung laoi nguoi nay vao tu di cho cam mieng lai!

commons icon [75] Mọi vấn đề của CS cần có cái nhìn đa chiều [ Trả lời ]

Tôi không hẳn ủng hộ tất cả những gì GS Mạnh viết trong HK nhưng cuộc sống không nên giản đơn theo cách nhìn một chiều, cái cách ta đã bị giáo dục trong nhà trường và gia đình từ bao năm nay khiến cho mọi thứ ì trệ, đơn điệu nhàm chán. Ta cần cởi mở hơn để dung nạp những năng lượng mới cho sự phát triển của XH.

ong bi dien roi a
mot giao su ma giam noi nhu the . sao nha nuoc ko tuoc bo quoc tich cua ong ta tai viet nam nhi . hay cut khoi viet nam di . hoac xu tu hinh ong ta di

commons icon [73] Cám ơn [ Trả lời ]

Chuyện thâm cung bí sử trong mọi lĩnh vực đều có, chuyện nhà nước thay đổi chính sách luôn và luôn luôn đúng, chỉ có ai tin tưởng và làm theo thì mới mắc sai lầm.Vậy tôi rút ra: "Chính sách nhà nước luôn luôn đúng chỉ có mình là sai"

Công bằng mà nói thì g.s đã cho chúng ta biết nhiều nhiều thông tin , nhất là những ai quan tâm tới văn học và chính trị , cái thành thật và dũng cảm ấy chúng ta cần trân trọng vì ít ra g.s là Thầy . Cái đáng chê là cách kể chuyện thiếu nhã nhặn , thiếu "" ,và không tôn trọng thể diện người khác cũng như thể diện của 1 chế độ ...

ong giao su nay gia roi lam cam roi.Den chi tiet bac ho ve yham nghe an vao nam may con chang nho thi ngoi noi lai nhai lung tung ai ma chap nhan duoc .dung la ham roi muon ia vao mom ong mot bai qua haha

em da mot thoi tu hao la hoc sinh cua thay o truong dai hoc vinh.nhung sao gio thay lai day long han thu va sai lam the.neu thay lam cam thi con chau thay dau roi khong dua thay vao vien di.that thuong cho thay

commons icon [69] Nặc danh [ Trả lời ]

Những người nặc danh là học trò, là bạn đọc để phán xét tác giả của hồi ký với những lời lẽ khiếm nhã, liệu có phải là những người có học hay không? Điều này cho thấy chính ý kiến với thái độ khiếm nhã của họ đã phản lại họ.
Những chuyện tồi tệ đó cũng xảy ra thường ngày trên thế giới ảo, bởi họ tưởng rằng không ai truy biết được cái tên ngoài đời của họ. Nhưng họ đã nhầm, mọi sự nặc danh trên máy tình đều có thể bị phát hiện. Ngay cả khi nhìn vào các dòng chữ họ viết trên đây ta cũng có thể biết có mấy comment là chỉ 1 người viết với nhiều nặc danh khác nhau.
Đề nghị quản trị mạng có thể đưa họ ra ánh sáng?
Kính chào.

commons icon [68] @Nguyễn Nhân [ Trả lời ]

Ý kiến của Nguyễn Nhân rất dễ được tán thành. Chúng tôi nghĩ nếu họ giám chịu trách nhiệm với lời nói của mình chắc họ sẽ ghi tên thật. Hàn Quốc có chủ trương sẽ đưa ra luật cấm nickname nặc danh, để giảm thiểu sự vô trách nhiệm của cá nhân tham gia thế giới mạng.
Chỉ lướt qua máy chủ, chúng tôi cũng biết 2 comment ký tên le thanh hai và nguyen minh phuong chỉ là 1 người có tên khác trên 1 máy IP 123.24.13.104.
Chúng tôi thấy làm như thế thật là không nên.
Xin cám ơn bạn NN

commons icon [67] Tôi không đồng ý [ Trả lời ]

Tôi không đồng ý với quan điểm của tác giả

commons icon [66] kinh kinh nể trau bo [ Trả lời ]

Chắc bác "chăn trâu" đúng là nghề,nghiệp của chính bác và dòng họ nhà bác nên pác dùng ngôn từ rất trâu bò.có phải k bác? kinh nể.

Ông Mạnh viết hồi ký người ta chửi là phải , viết về Tố Hữu chẳng hạn , khen chê nhà thơ là đủ rồi còn xúc phạm đến cả xứ Huế : " Sơn bất cao , Thủy bất thâm "... riêng câu này ông đã bị cả dân Huế họ rủa rồi nói chi người nhà các nhà văn , nhà thơ .Là giáo sư mà lối hành văn tầm thường quá nếu không nói là thô tục . Dẫu sao tôi cũng cảm ơn ông ấy đã cho tôi , thế hệ trẻ hiểu thêm tình hình một thời của nước nhà , những điều mà một thời cấm kỵ và khá khen tính chân thật với dũng cảm của ông ấy : không sợ mất lòng , không sợ chế độ !...

commons icon [64] @ Tráng Hỏa Lỏng [ Trả lời ]

He..he...
Muốn chửi thằng lưu manh, cần phải có thằng côn đồ
Muốn la thằng trí thức, cần phải có thằng...mất trí
Muốn phê phán một nhà văn/thơ, cần phải có thằng...phê bình
He..he...
Họ đang làm đúng chức năng của họ
Họ cũng đang nói đúng tiếng nói của mình
Đừng chửi Ông Mạnh, bởi ổng đang...yếu dần rồi
He..he...

commons icon [63] Thật sự mình không hiểu nổi [ Trả lời ]

Mình cũng không thể hiểu nổi một vị giáo sư mà lại có thể viết ra những dòng hồi ký như vậy. Mình rất đồng ý là hồi ký thì phải viết sự thật. Nhưng đó phải là sự thật, và sự thật đó phải được kiểm chứng, chứ không phải thích viết sao cũng được. Mình đọc hồi ký của giáo sư Mạnh mình thấy rằng những lời lẻ bôi bác xúc phạm đến Bác Hồ của chúng ta, Giáo sư cũng chỉ nghe ông này hay bà kia kể lại..thì liệu hỏi cái đó có gọi là sự thật được không hay cũng chỉ là những tin vịt, buôn dưa lê mà thôi..Mình cảm thấy lòng tự tôn dân tộc bị xúc phạm.. Mình buồn vì cũng có những người đồng tình với ông..

commons icon [62] Heo..Heo ... [ Trả lời ]

Heo ..heo...
Muốn chửi thằng côn đồ , cần phải có thằng côn ..nhị khúc
Muốn la thằng mất trí , cần phải có thằng mất ...lương tâm
Muốn phê phán thằng phê bình cần phải có thằng ...phê chuẩn
Heo ..heo ...
Họ đang xúc phạm cả 1 xứ , 1 nhà nước
Họ đang nói tiếng nói của kẻ phê phân ( phân xét !)
Đừng chửi g.s Mạnh , bởi đang có heo heo rồi !

Heo ...heo

B.. H.. có làm chuyện ấy ko chỉ có lịch sử biết ha ha ta dám chắc ..có bà rồi ,xem tướng ta biết chứ ? nam là thuần dương , nữ là thuần âm khi ...rồi thì kích thước cơ thể sẽ biến đổi ,từ đó ta suy ra kể cả vá , kể cả nam , ha ha , gặp he he cũng vui...

commons icon [60] Hảo..hảo... [ Trả lời ]

Hảo..hảo...
Muốn đánh thằng có côn nhị khúc, cần phải có...súng lục
Muốn chửi thằng mất lương tâm, cần phải có...lương tri
Muốn xử lý thằng phê chuẩn, cần phải...phế truất
Hảo..hảo...
Đừng chửi Ông Mạnh
Bởi sẽ không còn ai dám nói ra sự thật
Đừng phê phán Ông Mạnh
Bởi thời gian sẽ trả lời đúng sai

commons icon [59] hoan hô [ Trả lời ]

Hoan hô hoan hô
Ứng đối thật tài
Hảo hảo hảo hảo
Tô này mời ai ?!
Đời chỉ đẹp khi ta sống Mạnh , cuối đời
giáo sư đã sống đúng với tên mình vậy .

commons icon [58] Thuốc đắng đả tật [ Trả lời ]

Mời Bạn hiền qua nhà tôi làm một chén thuốc đắng ?

commons icon [57] buồn cho một giáo su [ Trả lời ]

tôi chua có thòi gian đọc nhièu về hồi ký của ông, nhung mói luot qua vài dòng hồi ký, tôi thấy rằng giáo su đã phạm nhũng điều sau đây:
1.không ai lại phê phán một chế độ dã sản sinh và nuôi duõng mình.
2. động đến nhũng điều thiêng liêng của một dân tộc việt nam mà cả thế giói khâm phục và nguõng mộ.
3.là một giáo su văn học mà lại dùng từ ngũ phản văn học tại sao vậy?.
4. chủ tịch Hồ Chí Minh là danh nhân văn hóa thế giói vậy mà giáo sư lại viết ra những từ ngữ xúc phạm mà đến trẻ thơ cũng không thể chấp nhận.
5.Sống giũa bầu bạn,chia bùi sẻ ngọt mà giáo sư lại nói xấu họ? giao su cay cú điều gì.

commons icon [56] Mạnh Mẽ một Giáo Sư [ Trả lời ]

1. Không ai lại không thích giác ngộ và không ai lại không muốn biết sai lầm của mình .
2.Thời thế đã thay đổi , cần nhìn cái chưa tốt ở quá khứ để có cái hoàn hảo ở tương lai .
3." Mỹ ngôn bất thật , thật ngôn bất mỹ "
4.Bác có công lớn với dân tộc nhưng Bác không phải là thần thánh ,chuyện đó là bình thường , Lê Nin , Mao cũng có vợ , nhân tình đó thôi .
5.Biết đâu cứ khen thì chính Tung bao nịnh ?! Ko biạ đặt thì ko áy náy .
Do đọc bài của he he nên tôi tình nguyện bảo vệ nhân cách và chính kiến của Giáo Sư trên trang này .

commons icon [55] Chân lý của Sự thật [ Trả lời ]

Sự thật vẫn luôn là sự thật
Dù Anh cố gắng che dấu nó
Dù Anh cố gắng bóp méo nó
Dù Anh cố gắng không nhắc đế nó
Nó vẫn luôn tồn tại cùng với Anh
Trong tâm hồn và những nỗi niềm khắc khoải
Bởi Anh biết: nó vẫn luôn là sự thật
Có thể bây giờ anh không nói ra, nhưng nó sẽ tự tìm đường ra
Có thể bây giờ Anh không muốn là người đầu tiên nói ra, nhưng Anh sẽ mất cơ hội để thanh minh cho lương tâm của mình với các thế hệ sau
Đừng manh động khi đón nhận một sự thật phủ phàng
Đừng phê phán người khác khi họ nói ra sự thật
Hãy mạnh mẽ đón nhận những gì của sự thật và chân lý
Hãy dũng cảm và sáng suốt để biết mình đang nghe điều gì đúng điều gì sai
Đó mới là con đường đi đến chân thiện mỹ
Con đường đi đến sự phát triển của đất nước
Nếu Bạn là người yêu nước

commons icon [54] NGÒI BÚT KHÔNG THỂ BẺ CONG SỰ THẬT [ Trả lời ]

Trân trọng HỒI KÝ của tác giả Nguyễn Đăng Mạnh . Qua hồi ký này , sự thật không thể bẻ cong và ngòi bút không thể bẻ cong sự thật . Hy vọng , Hội Ngộ Văn Chương sẽ đăng tải hết các chương của tác phẩm Hồi Ký của Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh để từ sự thật đó cứu sông nhân loại như nhà báo : Giản Quang Châu của báo Đông Phương Buổi Sáng đã từng đưa ra ánh sang vụ sữa nhiễm độc melamine .

Xin phép HNVC , được chuyển tải Hồi ký của tác giả Nguyễn Đăng Mạnh về http://ngay-dem.com/

commons icon [53] Nhìn thẳng [ Trả lời ]

Tôi khâm phục những ai dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật. Tôi biết ơn Giáo Sư Nguyễn Đăng Mạnh vì hai lẽ:
1- Ông đã dám đánh đổi nhiều, trong đó, cái quan trọng nhất là danh tiếng của một giao sư để nói về những sự thật mà ông biết.
2- Những sự thật ( có thể tất cả những gì ông viết chưa phải là 100% sự thật)nhưng căắc chắn một phần nào đó đã rất thật, xé toang màn mù mờ trong nhận thức về các nhân vật, sự kiện mà ông đã đề cập. Thật lạ lùng, tôi càng yêu kính Bác Hồ, yêu thương nhà văn Nguyên Hông, Nguyễn Tuân...

Bác Nguyễn Quốc Minh và ai chưa đọc thì vào đây tải về nhé .

http://www.mediafire.com/file/wnifvahyynd/Hoi_ky_Nguyen_Dang_Manh.pdf
còn đây là 1 phần mền mở file :
http://www.download.com.vn/data+file/6874_foxit_reader_2_3_build_3309.aspx?op=download
Ai không đọc hồi ký Giáo Sư sẽ lên ký !

Chỉ có những kẻ đố kỵ , kém tri thức mới phê phán một Giáo Sư .

Chỉ có những ai ganh tị và thiếu tri thức mới công kích 1 Giáo Sư .

" Ngu lâu dốt dai khó đào tạo " !...

Đúng lắm ! tối gia truyền !...

A lô a lô lĩnh thưởng đây , Hoa Dại được 1 bình nước ...nóng !
Chăn Trâu được 1 kí cỏ khô !...

commons icon [46] bình luận [ Trả lời ]

có những việc của quá khứ mà ta chưa được biết đến nay biết tới thì phải dần chấp nhận để hiểu rõ bản chất.

commons icon [45] can khach quan [ Trả lời ]

Toi cần cái nhìn khách quan có luận cứ khoa học . Không chấp nhận viết để giải tỏa sự cay cú , đố kỵ hay viết để tạo sự khác biệt mình với các giáo sư khgác .

commons icon [44] hay nhi! [ Trả lời ]

đấy là cảm nhân , ý kiến của người ta sao phải nói nặng lời thế?biết là mọi người có quyề được nói nhưng cũng vừa phải thôi. nhưng đi nói người khác thái quá như bà ngọc hoa thì cũng không nên

commons icon [43] an chao da bat [ Trả lời ]

Mot nguoi nhu ong manh sao lai dung tren buc giang. ong ta da xuc pham den 1 dan toc anh hung. viet ra nhung loi le nhu vay ong ta se chet vi bi ca dan toc VN khinh bi.

commons icon [42] Gửi Thỏ Con [ Trả lời ]

Đó là cái bạn cần chứ ko phải cái nhân dân cần ," khách quan " hay khách ... thường cũng thế thôi ! Nhân dân cần gì ? xin thưa đó là tự do , dân chủ ...đó là những những người dũng cảm chứ ko phải cầu an , dám nói lên sự thật , dù sự thật đó có mất lòng .Có thể với nhiều người, với bạn đó là thuốc đắng, thuốc độc , nhưng với nhân dân đó là thần dược . Tôi đã công kích Giáo Sư trên mục này và hôm nay tôi cũng bênh vực Giáo Sư trên mục này vì tôi thích tỉnh ngộ và không quen thỏ ..thẻ ...

commons icon [41] Gửi Thu Nga [ Trả lời ]

Bạn đang " đứng " đâu đó ? có phải đang trong bóng tối và ném đá giấu tay không ? Bạn không phải là Thu Nga đâu , bạn là Thu ...Nguyệt đó ! Dân tộc Việt Nam khinh gì ? Bạn hãy tự hỏi : dân tộc Việt Nam cần gì ... , dân tộc Việt Nam đang cần và rất cần những g.s Mạnh để Hùng Mạnh ...

commons icon [40] Gửi các bạn! [ Trả lời ]

Chào các bạn! Thường những entry như vầy luôn có quá nhiều Comment nặc danh! Các bạn không cảm thấy đó là điều bất thường ư? Tại sao chúng ta lại phải giấu tên của mình nhỉ? Ai có thể chứng minh rằng bóng tối chứa đựng những điều minh bạch?
Giấu tên thường chỉ do hai lẽ, thứ nhất là mình muốn dùng ngôn ngữ để xúc phạm một người người nào đó, nhưng mình sợ kẻ đó sẽ trả đũa mình, như vậy cho thấy mình là một người thiếu dũng khí và không công bằng, thứ hai, là do mình chưa đủ tự tin bởi những lý lẽ mình đưa ra, lập luận chưa đủ chặt chẽ, vững chắc.
Hồi ký của GS NĐM dài những 300 chương tôi đã xem qua vài tháng trước, nhưng tôi nghĩ rằng xem để ghi nhận như ghi nhận một hiện tượng!
Hãy nhớ rằng!Nếu chúng ta cho rằng những nhận xét của một vị Giáo Sư có tên có tuổi là không có chút giá trị nào? Thì những nhận xét của một kẻ vô danh, thậm chí là nặc danh như chúng ta thì sẽ có giá trị sao?
Tôi xin lỗi các bạn! Nếu lời của tôi có làm cho bạn nào đó phật lòng, thì xin cũng hãy tin đó là lời trung thực, thẳng thắn và không có ý làm buồn lòng các bạn! Chúc các bạn luôn vui vẻ, hạnh phúc và ban cho tôi chút lòng bao dung nhé!

commons icon [39] Nặc Danh để lấy độc trị độc ! [ Trả lời ]

Hiện tượng chi ? có phải bình minh của đêm trường ,ánh trăng của đêm sương , vì sao của tư tưởng hay sấm sét ở Bắc phương ... mong đ/c Lương Gia Bảo " thẳng thắng ": " tự tin với những lý lẽ mình đưa ra " ?!...

commons icon [38] gửi bạn Ha Ha khả ái! [ Trả lời ]

Hiện tượng là những gì mình có thể cảm được bằng Ngũ uẩn! Vị, xúc, giác, thinh, hương, Bài viết này là một hiện tượng đối với hai ta, comment của bạn là một hiện tượng đối với tôi, comment của tôi là một hiện tương đối với bạn! Vnweblogs là một hiện tượng cho tất cả những ai đã từng biết đến blog này!
NK của GS NĐM với tôi cũng chỉ là một hiện tượng như thế!
Ngày xưa nhìn xuống cõi thế này! Quán Tự Tại Bồ Tát đã nói: Đây là một thế giới hiện tượng! Bạn có nghĩ như tôi không? Chúc bạn luôn vui nhé!

commons icon [37] gửi đ/ c Lương kính mến ! [ Trả lời ]

Vâng ,lời đ/c Lương Gia ...Tăng !(1/3 Tam Bảo !) nói " chặt chẽ ,vững chắc " lắm ! Không ai dại gì mà chống Phật đồng chí ha ?!Mắt thấy , tai nghe , tay sờ , mũi ngửi , môi ...mấp máy mà haha cố hiện.... tượng đây ! Có thể ví Giáo Sư như hiện thân của một tượng đài công lý không nhỉ ? Lắm kẻ pháo kích từ xa quá ! ha ha bé nhỏ chỉ là một kẻ qua đường thấy bất công nên cố " kiến nghĩa bất vi vô dũng dã " , nhiều kẻ cực đoan và ác khẩu quá .Đọc vạn cuốn sách , xuất bản chục tập Thơ mà khinh một Giáo Sư Mạnh Mẫn thì tiến bộ gì ? Văn chương h.h nghĩ phải là đấu tranh và cứu thế , ngợi ca cái đẹp với một chút thi tình lãn mạn cũng là để quên đi sự thật trần trụi mà thôi , " chúng ta phải là những kẻ phá hoại "! Phá cho tan màn đêm âm u đi để tìm lấy bình minh . Xin cảm ơn lời chúc Đ / C , biết bao giờ Đại Việt ta " luôn vui " Đ/C nhỉ ?!??

toi khong ngo 1 giao su dau nganh ve van hoc ma lai co the viet ra cuon hoi ki nhu vay. Ong la nguoi co kien thuc uyen sau ma lai dung nhung tu ngu qua tho thien de viet sach, theo cach viet cua ong thi Bac Ho la mot nguoi qua tam thuong, that khong chap nhan dc. Toi thay ong khong xung la mot nguoi Viet Nam. Vay ma lai co nhieu nguoi dong y voi gs la sao khong hieu ho nghi j nua

Ừ , một Giáo Sư mà không xứng đáng là một người Việt Nam ,chỉ mình Bạn xứng đáng vậy ! " Hữu xạ tự nhiên Hương " ! ...

commons icon [34] Nguyen Dang Manh [ Trả lời ]

Ông ta nhìn người một cách chủ quan, tầm nhìn của một con kiến.Ông viết để chửi đồng nghiệp hả?

Anh hùng ai cũng phục
Cớ sao để mất đất ?
Hoàng sa là nỗi nhục
Căm giặc Tàu láo xấc ...

commons icon [32] Tất Cả Chúng Ta Đã Bị Lừa ! [ Trả lời ]

Tất cả chúng ta đã bị lừa !
Công của Giáo Sư là ở chỗ đấy . Giáo Sư đã không sợ mất lòng, cho ra ánh sáng chân dung các nhà Thơ Văn , không sợ tù ,cho ra video chế độ , Khen có, chê có với đúng nghĩa " phê - bình " .
Hồi ký phải là sự thật dù sự thật đó có mất lòng ,có kinh thiên động ...độ !
- Trần Đăng Khoa ? Góc Sân và Khoảng Trời ? " hồi nhỏ em ...nói dối như ranh " !" từ bộ dạng ,cách nói năng , đến thói quen ăn uống điều đặc nông dân , chỉ thích món thịt ...lợn kho ..." ! ' " cái thằng ấy chỉ biết ăn cua ăn cáy chứ biết chứ nó biết uống trà là gì mà dám chê ông cụ tôi " !( Bà Ân )" nó biết cái gì mà dám nói láo " !
-Nguyễn Huy Thiệp ? " Bông hoa hiếm muộn trên văn đàn "? , " Thiệp phải dắt gái cho Nam ba lần Nam mới đồng ý " ! " Hoàn cảnh .."( ko phải là : xô đẩy !)" ..ấy khiến Thiệp chủ quan và kêu ngạo " ! , văn học vị ..nhân sinh ?!
-Hửu Thỉnh ? Năm Anh Em Trên Một Chiếc Xe ..Tang !?" em lông mày lưỡi mác , em còn lên " !" mẹo của Thỉnh là lấy lòng cả làng , nịnh tuốt " ! Thỉnh sẵn sàng đổi trắng thay đen , trở mặt như trở bàn tay ..vất bỏ chân lý , đạo lý " vì cái ghế !" em với anh Nguyên Ngọc đời nào em muối mặt ngồi vào chỗ anh ấy " !" Ngang nhiên bợ đỡ Mai Quốc Liên , Trần Mạnh Hảo vì biết cấp trên đang tin dùng hai tay này ..." !
_Dương Thu Hương? Những ...Con Đường Mù !"Tôi là con đàn bà lại đực ( còn Nguyễn Khải là thằng đàn ông lại cái) " !" ăn nói ngổ ngáo " ...
viết tới này chán không viết nữa ...

văn với thơ , thức với mơ , khen với chê , đợi với chờ ..rút cuộc là a ê .

Đời nay .

Đạo chi mà lạ đạo thơ , văn

Một thứ nhồm nhoàm lận lưng quần

Đứng thì hở rốn , ngồi lòi hến

Ông này , bà nọ rõ roi lằn .

Té ra Hữu Thỉnh* giỏi đạo thơ

Tổng này, tổng nọ thật như mơ

Bầu này , bầu nọ leo dàn gãy

Rọ này , rọ nọ thật hồ đồ .

Thế hệ con con Phan Huyền Thư

Chạy theo chú chú Nguyễn Hữu Thỉnh

Trưng loè thiên hạ ta đây lắm

Đạo văn , đạo thơ rõ bất minh .

Đức hạnh con người dĩ vàng mười

Sáng trí đời ghi tạc tâm người

Sướng chi ăn mặn con khát nước

Đời nay trong sáng đời sau vui .

Nguyễn Quốc Minh

* Nhà thơ Bùi Minh Quốc - Hội viên hội nhà văn Việt Nam , trong thư ­

gửi Báo văn nghệ và các báo trong và ngoài nước ngày 08/04/2007 :

((Mọi người đều biết việc ông Nguyễn Hữu Thỉnh, đại biểu Quốc hội,

bí thư đảng đoàn, chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, can tội đạo văn, nói

nôm na là ăn cắp văn. Nhiều nhà văn đã lên tiếng tố cáo vụ này trên

nhiều tờ báo trong và ngoài nước. Nhà phê bình Đặng Tiến ở Pháp,

sau khi đối chiếu kỹ bài thơ "Hỏi" của Hữu Thỉnh với bài thơ

"Thượng đế tạo ra mặt trời" (được dịch ra tiếng Việt) của nữ thi sĩ

Christa Reinig đã kết luận rành mạch trong một bài viết đăng trên

talawas số 378 ra ngày 22.11.2006: "Hữu Thỉnh có đạo văn, một cách

ý thức, công phu và tinh tế". Nhưng vụ đó cũng chưa ăn nhằm gì so với

vụ Hữu Thỉnh đã vi phạm pháp luật kéo dài: vừa làm tổng thư ký Hội

Nhà văn vừa làm tổng biên tập báo Văn nghệ và hiện nay vẫn vừa làm

chủ tịch Hội vừa làm tổng biên tập tạp chí Thơ, cơ quan ngôn luận

của Hội, trong khi luật báo chí nghiêm cấm thủ trưởng cơ quan chủ

quản không được làm tổng biên tập báo, tạp chí thuộc cơ quan mình.

Một đại biểu Quốc hội mà ngang nhiên vi phạm pháp luật và suốt cả

nhiệm kỳ vừa qua, với tư cách đại diện cho giới nhà văn, Hữu Thỉnh

thuộc loại ngậm miệng dài dài trong mọi phiên họp trước những vấn

nạn hàng đầu của đất nước. Hữu Thỉnh đã tự làm nhục mình (nhưng

không biết xấu hổ), đồng thời làm nhục Hội Nhà văn ... Thật hết sức

kinh ngạc khi thấy Hữu Thỉnh không những không bị xem xét xử lý

mà lại được tiếp tục giới thiệu ứng cử Quốc hội khoá 12. Một sự thách

thức lương tri các nhà văn Việt Nam và công dân Việt Nam! )).

commons icon [29] Hỏi Bác Nguyễn [ Trả lời ]

Đời nay có kẻ đạo thơ
Đời nay có kẻ nhuốc nhơ thế à ?!
Tham thăng quỷ quyệt đó mà
Buồn cho cái gọi là gọi là đời nay !

Buồn cho cái gọi gọi là ..ứng viên

Không ai nói gì nữa thì thằng bé haha xin tạm biệt ! chao ôi nó đã phật ý nhiều người quá . Nhưng đấu chiến bất chung tình biết sao ?! Nó cũng giống như mọi người vậy ,đầu tiên nó cũng công kích Giáo Sư vì nó cũng thấy gai mắt quá . Nhưng rồi bình tâm nó thấy công của " ông giáo sư " nhiều hơn " tội " nên nó to gan thế .Nó à ?! nó là người hiền với người hiền , dữ với người dữ và nó yêu sự công bằng . Nó rất yêu Việt Nam . Nhưng Việt Nam có công bằng không ? không , kẻ bậy là kẻ có tiền và có quyền . Nó đã thấy ngay thủ đô này ( nó dân Quy Nhơn ): người ăn ko hết kẻ lần không ra , nó đã chứng kiến những đứa trẻ , cụ già đi xin mà nó nghi ngờ .Nó đã thấy đâu đâu cũng đầy giả dối , quan dối Dân , con dối Cha , chồng... dối vợ , trò dối Thầy .Nó đã thấy lắm bất công .. cho nên nó tình nguyện thế . Xin mọi người chớ giận nó ! và chớ bảo nó " mất dạy " . Tuổi trẻ nó ngày nay thich làm chuyện người lớn lắm và nó làm người lớn có vậy thôi !Thời đại ngày nay là thời đại của tu luyện và đấu chiến . Kẻ mạnh là kẻ có quyền , có tiền và có tài , phải thế không nhỉ ?! Nếu phải thì xin hãy đấu chiến cho lẽ phải và sự công bằng , cho một nước Việt Nam Hùng Mạnh . Nó đang cúi đầu và bái biệt !Nó kính chúc AnhHung , ThuNga , ThoCon , Tung , bác HeHe , bác Lương Gia Bảo , bác Nguyễn Quốc Minh có nhiều niềm vui trong cuộc sống .

Anh aha ơi, anh nói đúng lắm.
Em thấy Hồi ký NDM nếu bỏ đi những gì quá cực đoan thì còn lại một sự thật. Dù sao cũng có ích hơn triệu cuốn sách giả dối.

Oho ,ít ra cũng có những Người như thế ...

nhung gi da ngu yen hay de cho no qua di, minh hoc ve van hoc ve lik su nuoc nha ko co nghia la boi' moc' qua' khu', trog cuon hoi ky co nhieu dieu co the coi la quoc cam' nhung ma gat bo nhung dieu day' ra thi no' rat co gia' tri, vi vay nhoc thay nguoi doc phai tinh tao de ko chay theo trao` luu ko hay ho gi`...

commons icon [23] no than so y trao tay giac......... [ Trả lời ]

Oi buon qua cho su nghiep giao duc nuoc nha! Con bao nhieu nua ke duoc goi la giao su, nha giao, nha giao uu tu, nha giao nhan dan ma dao duc benh hoan,ngu suan, dot nat nhu giao su Manh no dang nhoi nhet nhung tu tuong benh hoan cho the he tre, no lam cho nen giao duc cua chung ta tut hau so voi the gioi. Toi chua thay cong trang cua "giao su" Manh o dau nhung thay ro hau qua ngu suan cua truong trinh cai cach cua ong ay. Ta da co bai hoc "no than so y trao tay giac..." trong lich su dung nuoc, thi day la mot bai hoc thu hai trao nham no than cho ke phan quoc. Tu y dung tren dan toc, phi bang lanh tu cho minh la dang dai truong phu, cong than ai quoc....than oi cho nhung ai dang la nha giao chung ta dang bi vi giao su "dang kinh nay phi nho" cac ban hay len tieng di chu sao cu im lang nhu the. dung noi la Dang cong san cam doan day nhe...hay vi danh du dan toc, danh du nha giao chung ta cung nhau mo se van de......

"Chủ nghĩa xã hội nếu không thay đổi thì con người thành mọi rợ, rừng rú. Từ ăn, *********, mặc, ở... Sợ quá ! "( trích hồi ký giáo sư nguyễn đăng mạnh). một bậc giáo sư nhà giáo nhân dân sống đến ngần ấy tuổi mà viết thế này ư? sao hơn 50 năm đi lên chủ nghĩa xã hội con người việt nam vân sống có văn minh, có văn hóa đấy thôi... chỉ có những người như giáo sư mới nghĩ như vậy thui, hết thời rồi giáo sư ạ. tiếc thay! mọi người nên tỉnh táo khi đọc và nhận xét về hồi ký này.

Có 2 tên gần chợ xa trường học mới xuất hiện ...

commons icon [20] dien [ Trả lời ]

dien that

Nguyễn Đăng Mạnh là giáo sư gì mà lại viết như một thằng vô học vậy

Giáo sư Mạnh ơi, ông giở chứng chết hay sao mà viết như một thằng vô học vậy. Đồ vô học

commons icon [17] Đây là "giáo láo" [ Trả lời ]

Tôi không thể tưởng tượng được giáo sư mà viêt như vậy được

có 4 tên phản - động vừa xuất hiện !...

Chúng ta đúng là một lũ ngu si đần độn. Cái mà ông GS Mạnh không chắc có phải là sự thật không vì toàn chuyện nghe lỏm, vậy mà chúng ta cứ khăng khăng cho đó là sự thật rồi đi cãi vã nhau bã cả bọt mép. Còn ông Mạnh thì ngồi vuốt râu cười một mình. Mà tôi không chắc ông này có râu. Một kẻ như thế thì râu mọc vào chỗ nào???

" tên " này khẩu chiến coi bộ nghe được ! các văn thơ còn sờ sờ đó sao ông ấy dám không vú ?! ( vu khống ) cũng phải ,giáo sư ko cãi mắc mớ vì ta cãi ! nhưng mà nói thật ta ghét bất công cùng giả dối lắm ! còn về cái sự thật b.h ấy , ko tin post 1 tấm ảnh lên , nam cũng được , ta nói thử có sai không ,còn ai ta bảo ko chắc là vì lấp lửng , ngoài đời ta p hải lấy dây đo chứ không ước lượng được , ông ấy ko có ân gì với ta hết nhưng ông ấy giỏi hơn ta là ko sợ ở tù , lại nói lên những điều ta ghét ! thế thôi ! VN này con ông cháu cha nó làm trời làm đất , nó vui trên cái ghế đặt trên cổ nhân dân , biết bao vụ án tham nhũng cho về hưu , biết bao " ngài " mua trinh gái nhỏ ...nói ít hiểu nhiều nhé ! công kích cái " râu" hay lắm ! có 1 câu chuyện mặt dày râu nhọn thế ! thái dám đâu có râu ! chúc khôn liền liền nhé !

Dĩ nhiên ! nguy hiểm lắm những ai tự cho mình : khôn - hơn - Mạnh ! Nhưng nhầm rồi , aha là một chàng trai trẻ .

Chớ khôn 3 năm dại 1 ..lần Người độc nhé !

commons icon [11] Gửi HNVC [ Trả lời ]

Kính các bạn! Chúng ta vào trang Hội Ngộ Văn Chương thì nên trao đổi về chuyện văn chương thôi, tôi nghĩ như vậy. Tất nhiên nhiều bạn lại muốn sử dụng "quyền được nói". Vậy nên chăng chúng ta nên lập một forum riêng rồi vào đấy cãi nhau, lăng mạ nhau cho dzui, để giải tỏa bực dọc cá nhân. Hãy để cho trang HNVC trở về đúng như tên gọi của nó.
Ban Biên tập và Admin có thể làm điều này để giữ cho ngôi nhà chung được trong lành.
Kính các bạn!

na na ơi, tất nhiên chúng ta sống mỗi ngày một khá hơn, Nhưng nếu ta chỉ biết ta mà không thấy người thì ta chuyển động trong cái ao thôi chứ chả bao giờ ra được biển na na nhỉ. Cứ CNXH kiểu ngày xưa thì suốt đời chúng ta đuổi theo họ mà không bao giờ bám được đuôi họ chứ chưa nói ngang bằng. Dù đau, thì mổ khối u vẫn còn hơn là giữ khối u mà chết.

commons icon [9] Gửi bạn Người Đọc [ Trả lời ]

' Một người đàn ông thực thụ lời nói của họ là văn chương , hành động của họ là sự nghiệp " , cảm ơn bạn Rít - Đờ đã nhớ tên ! Không thích cãi nữa ," Chỉ có khoa học mới là đỉnh cao thật sự " .

Ủa mà Admin sao xóa góp ý của bạn " Nguoi doc " mất ? Không sao cả , aha ko sợ người chê chỉ sợ người không thèm chê ! xin phục hồi góp ý của bạn ấy để mục có logic .

Tư tưởng Oho cũng táo bạo nhỉ ! Ngày xưa ngày nay vẫn thế thôi ! Sấm Trạng Trình nghiệm đúng mấy trăm năm lẽ nào không đúng ! Nhưng sợ nhất là khi nước ta có biến bọn Bắc Kinh sẽ thừa nước đục thả câu lấn chiếm ta và cảnh huynh đệ tương tàn nữa . Cẩn thận kẻo bứt dây động rừng !

commons icon [6] Dien dai [ Trả lời ]

Dung la phan dong, chang con ra the thong gi, chang con biet tin ai.

commons icon [5] Đêm cuối năm đọc hồi ký của NDM [ Trả lời ]

Chẳng còn nhiều thời gian nữa là hết năm 2008, nhiều điều muốn nói khi cách đây mấy tháng tôi có đọc qua mấy chương trong "Hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh". Hôm nay, quyết định dành chút thời gian nói ra vài điều sau đây:
1. Hồi ký là viết ra sự thật mà bản thân tác giả hồi ký phải khẳng định, thế mà hầu như các sự kiện được GS Mạnh nêu ra là nghe người này nói, nghe người kia kể. Do vậy, cách viết này rất nguy hiểm, gây sự hoang mang, reo rắc sự hoài nghi vào những con người và các sự kiện lịch sử của Dân tộc Việtnam.
2. Cách viết của GS Mạnh về mỗi con người và sự kiện, dù khen hay chê, thì sau khi đọc xong, người đọc đều nhận biết được: Chỉ có GS Mạnh là vĩ đại. Cái cao thâm của GS Mạnh là ở chỗ đó, mấy người có được. Đặc biệt là cái đoạn mạt sát cha con Xuân Đức- Tuấn Anh(Thanh hóa). "Con hơn cha là nhà có phúc", nếu học trò Tuấn Anh có bài phê bình Thầy của mình(GS Mạnh), thì phải xem đó là phúc lớn của cái nhà văn học. Ấy thế mà, một GS, nhà giáo nhân dân lại đem học trò và cả bố học trò ra để bêu riếu, đó là chưa kể lúc này học trò đã năm yên dưới mồ. Chỉ một câu nói về cái chết của Tuấn Anh: " Do một cơn vĩ cuồng..., Tuấn Anh đã nhảy lầu tự tử khi đang làm NCS ở Nga", cũng làm người đọc thấy ghê sợ phẩm chất của NHÀ GIÁO NHÂN DÂN. Nhân cách, tâm hồn của NGND mà như vậy ư ? Tầm thường quá, hẹp hòi và ích kỹ quá.
3. Giá như trước khi viết Hồi ký như thế này, tác giả nên trả lại các chức danh và danh hiệu cao quý: Giáo sư, nhà giáo nhân dân..., thì tốt biết bao. Vì làm như vậy, sẽ giúp hàng triệu nhà giáo trẻ tuổi có niềm tin để cố gắng rèn luyện, phấn đấu để đạt được một trong những danh hiệu như GS Mạnh.

commons icon [4] Đêm c uối năm đọc commemt của tác giả Le Nguyen Ngoc [ Trả lời ]

1. Như đã nói về chuyện riêng của các văn thi sĩ như Nguyễn Huy Thiệp dắt gái , Hữu Thỉnh tráo trở .. thì họ còn đó sao họ không lên tiếng ? Nên tôi tin chắc G.S không bịa đặt những chuyện thế để viết hồi ký dù có nghe lại.Còn cái chuyện kín liên quan đến lịch sử chỉ có những ai có bí pháp ( Quy Nhơn có ít nhất 2 người nữa )thì nhìn hình mới biết , tôi cũng thế chứ tôi có sinh thời ấy đâu ( đây là chuyện tù mọt gông !). Tôi có giải thích sơ sơ bí pháp ( phổ thông ra biết bao hot girl đau khổ !) rồi , nó được bố của một người bạn " trả công " tôi khi tôi chỉ bác ấy học tin .
2.Tác giả commemt chưa đặt mình vào hoàn cảnh G.S ở chuyện học trò . Phải nói không riêng ở Việt Nam ta mà ở đâu cũng thế chả ai trọng phản sư hay ăn cháo đái bát . Giả dụ Tác Giả commemt có mấy nghìn học trò bỗng dưng có 1 học trò láo mình ,thế Tác Giả có tức không ? Chả thấy " phúc lớn " chỗ nào khi mình dạy dỗ nó rồi nó đâm mình trước mặt ! Giả sử lại aha nhóc con là cậu học trò của Tác Giả nhé ,hỏi thật "chống " thầy Lê giờ như vầy Thầy có tức không ?! Nếu chưa tức hôm nào đó thấy Thầy ngồi với bạn Thầy , học thói trở mặt đến bắt tay người đó mà không bắt tay Thầy Thầy nghĩ sao ?! có phải than " cứu vật vật trả ơn cứu nhơn nhơn trả oán " ko ?!Mà thôi ai cũng có một khoảng trời riêng , Tuấn Anh đã chọn một khoảng trời của anh ấy thì ta cũng không bàn luận thêm chi , dù sao đó cũng là đồng bào minh ! Nhân loại không có người mơ " vĩ đại " ," cao thâm " thì sao có vĩ nhân và cao thủ ?!
" ...Không trung thành . Nghĩa là phải phản bội . Nghĩa là trò phải phản thầy : đó là điều kiện duy nhất của sự đạt Đạo ...." ?!
3. Hay ! nhưng aha này không phấn đấu thành g.s Văn Học hay nhà giáo nhân dân thế ! văn với thơ thức với mơ khen với chê đợi với chờ rút cuộc là ...a ê !Hỏi Tác Giả : Tác Giả có hiểu cnxh hơn cụ H.M.C không ?! xin đừng bảo aha phản động , ông Tư của aha là Liệt Sỹ có nấm mồ là cả tổ quốc mà ông Cố của aha bị quy là " địa chủ ", mất toàn bộ ruộng đất mà ông Nội mình để lại , yêu nước ? Những điều tốt đẹp nhất cũng như bẩn thỉu và xấu xa nhất điều có ở " yêu nước " !
Không ác không thắng lợi ?!
Không độc không cười tươi ?!
Đời người như giấc mộng
Nhưng mà đâu an vui .
Chúc nhàn !

Bravo Nguyễn Đăng Mạnh. Quả là tuyệt. Một tác phẩm để đời. Tôi đánh cao cuốn hồi ký của ông. Viết thế mới là viết chứ, bình thế mới là bình chứ. Đầy tính nhân văn. Mẹ những đứa chỉ nhân danh nhà văn, giáo viên dạy văn nhưng sống thì đúng là "...Dạ kính anh bác nói chí phải. Anh chỉ đạo rất sáng suốt.... "

commons icon [2] Quá khen [ Trả lời ]

Nhất SỶ, nhì NÔNG . He he he ... bây giờ nhất NÔNG, nhì SỸ.
Tắc rì, tắc rì , năm CON TRÂU đang đến.
Sang năm mới Kỷ Sửu, bác nông dân đã hết chổng mông , đít cao hơn trời chưa đây ? mà "Khen" : Anh chỉ đạo sáng suốt.

commons icon [1] buồn [ Trả lời ]

còm của minh IP 115.73.167.229 bị xóa vì không hợp lệ.

Thêm góp ý
Thêm góp ý
(http://tenban.vnweblogs.com)
 authimage (Hãy nhập dãy số này vào ô bên cạnh)
1 2  Sau»
Powered by vnWeblogs. Valid XHTML and CSS