MĨ TỤC

MĨ TỤC

Tạp bút của PHẠM LƯU VŨ

Nhời bàn của Lê Anh Hoài: Nhìn mây nhìn gió nhìn hoa mà ngộ đạo thì xưa nay đã nhiều. Song nhìn Cứt mà ngộ đạo thì đây mới có một. Mà ngộ thật sự! Ai cũng phải tâm phục khẩu phục Cứt.

Triết lý về Cứt là triết lý về cái Tận Cùng. Cái Tận Cùng chẳng phải là Sự Thật sao? Nên đưa Cứt lên bàn thờ chẳng phải việc ngược đời. Làm cho cái bẩn thỉu lại thành thanh cao đến thế Phạm Lưu Vũ tiên sinh quả là tài.

Nhưng cái đạo Cứt của tiên sinh hậu sinh chúng nó không thông nên phấn đấu mãi cũng chỉ đến “Anh hùng thời kỳ Đổi Mới” là cùng thôi chứ làm sao mà đến cái Thật nổi? Cứt thật!


Mĩ tục” là tục... của Mĩ – thơ Lý Đợi.

Câu chuyện này rút trong ghi chép của một khách du lịch.

Cụ Cả Lễ người cao tuổi nhất làng Kinh vốn được coi là một bộ bách khoa toàn thư sống của cả làng. Khách nghe tiếng tìm đến cụ như tìm đến một địa chỉ văn hoá cuối cùng còn sót lại. Chờ cho cụ an tọa khách lễ phép cất tiếng hỏi:

“Làng ta vẫn giữ truyền thống là một làng văn hiến đấy chứ thưa cụ?”

Cụ Cả Lễ râu tóc bạc trắng như một ông tiên ngước đôi mắt kỉ hà nhìn khách hồi lâu đoạn chậm rãi trả lời:

“Việc ấy anh đi mà hỏi ông chủ tịch. Lão đây không dám giả nhời.”

Khách thoáng ngạc nhiên bèn chuyển sang đề tài khác:

“Nghe nói cụ biết rất nhiều sự tích của làng...?”

Cụ Cả Lễ vẫn chậm rãi đôi mắt nhìn xa xăm tận đâu đâu:

“Cái đó tuỳ duyên thôi. Sự tích cũng tuỳ duyên mà có...”

Cụ vừa nói đến đấy thì có đứa cháu chạy đến xin cụ chùm chìa khóa nhà xí để đi... ị. Khách ngạc nhiên quá bèn hỏi ngay:

“Nhà xí mà cũng phải khoá ư thưa cụ?”

“Ấy đấy cái “duyên” nó đến rồi đấy - cụ Cả Lễ bảo khách – Phải khoá chứ. Thậm chí phải bí mật để đề phòng kẻ xấu ăn trộm. Làng này có tục đi ỉa phải giấu cứt. Người đi nhiều như anh mà cũng chưa bao giờ nghe nói đến hay sao?”

Đến đây thì khách kinh ngạc thật sự. Chẳng lẽ làng này là truyền nhân của... giống mèo cả hay sao mà lại có cái “tục” kì lạ như vậy. Té ra cái gì cũng có sự tích của nó cả. Sau đây là câu chuyện kể của cụ Cả Lễ:

Kể rằng thiền sư Căng Lulu vốn người làng Kinh tên tục gọi là Ngục Văn hồi bấy giờ làng này còn có họ Ngục. Căng Lulu là pháp hiệu. Ngài xuất thân trong một gia đình trưởng giả. Bình sinh lúc nào cũng xe ngựa rình rang tấp nập kẻ hầu người hạ ngày ngày toàn ăn thịt cá lại hưởng không thiếu gì lạc thú trên đời. Bỗng một hôm thời thế đổi thay gia tài dần dần khánh kiệt kẻ hầu người hạ bỏ đi hết cả. Từ đó chỉ còn biết ăn rau cỏ qua ngày. Ngục Văn phẫn chí bèn bỏ làng ra đi sang tận bên Tàu tìm đến thiền sư Triều Châu xin học đạo. Các đệ tử của sư thấy Ngục Văn toàn thân tróc ghẻ người ngợm hôi hám có ý không ưa xui sư đuổi đi. Sư nói:

“Cứ gì hôi hám. Hễ có duyên thì khắc ngộ được đạo”

Các đệ tử hỏi vậy Ngục Văn có duyên gì? Sư đáp:

“Duyên đọc được bụng dạ của kẻ khác”

Rồi cho xuống tóc đặt pháp hiệu là Căng Lulu. Song mấy năm trời không thấy sư nhìn ngó gì đến cũng không hề giảng cho một câu chỉ cho phép cắp tráp theo hầu như một chú tiểu. Một hôm thầy trò đang đi đường Căng Lulu chợt nhìn thấy một con trâu đang ỉa bãi phân to tướng trong lòng bỗng nổi tâm cơ bèn buột miệng hỏi:

“Thưa... Phật pháp là cái gì vậy?”

Sư hỏi lại:

“Ngày trước ngươi toàn ăn thịt cá vậy ngươi ỉa ra cái gì?”

“Ỉa ra cứt” – Căng Lulu trả lời ngay.

“Thế lúc chỉ ăn rau cỏ ngươi ỉa ra cái gì?” – Sư hỏi tiếp.

“Cũng... cứt” – Căng Lulu ngập ngừng.

“Pháp đấy! pháp đấy” – Sư nói liền hai tiếng.

Căng Lulu hoát nhiên đại ngộ.

Tự bấy giờ các quán đều thông bốn tướng hợp một trí huệ rực rỡ Căng Lulu trở thành thiền sư. Ngài bèn tìm về làng cũ lập một chiếc am nhỏ ở đầu làng hàng ngày đọc kinh thiền định... rồi “hoá” ngay tại đó. Lâu dần cỏ dại trùm kín nơi có chiếc am của thiền sư trở thành hoang phế. Một hôm có anh đánh dậm đi qua bỗng nổi cơn đau bụng bèn chui vào giữa chỗ ấy ỉa một bãi. Tối hôm đó về nhà đang ngủ anh đánh dậm bỗng thấy một bóng người bước vào nhà bảo:

“Ngươi sắp bị mọc một khối u ở trong bụng mà chết. Hãy uống một bát nước ở cái giếng chỗ ta thì sẽ khỏi...”

Anh đánh dậm không tin bèn hỏi lại:

“Làm sao ông biết?”

“Xem cứt ngươi ta biết” – bóng người kia trả lời. Nói xong biến mất.

Anh đánh dậm toát mồ hôi giật mình tỉnh dậy. Hoá ra một giấc mơ. Chợt nhớ đến việc ỉa bậy lúc ban ngày anh chàng trong bụng cũng thấy hơi hoảng song vẫn nửa tin nửa ngờ. Khoảng tháng sau anh ta cảm thấy có cục gì cứ chướng lên giữa bụng ăn uống không tiêu được. Cái cục cứ lớn dần lớn dần đến nỗi bụng trương phềnh lên cứng ngắc từ đó chỉ còn nằm một chỗ không đi lại được nữa. Vợ con anh ta bán cả đồ đạc lợn gà mời hết thầy thuốc này đến thầy thuốc khác. Song ai cũng lắc đầu nhất loạt bảo anh chàng sắp chầu ông bà ông vải đến nơi.

Về phần anh đánh dậm từ khi bị mọc cái u trong bụng thì biết rằng mình đã ỉa bậy vào chỗ thiêng nên bị thánh vật. Vì thế cứ cắn răng chịu đựng không dám nói cho vợ con biết. Bấy giờ mười phần đã chết đến chín rưỡi anh ta mới phều phào kể lại cho vợ nghe về giấc mơ hôm trước. Người vợ nghe xong lập tức tìm đến chỗ đã từng có cái am. Phát cây vạch cỏ mãi quả nhiên có một cái giếng nhỏ sâu hút nước trong vắt. Bèn múc đại một bát đem về cho chồng uống. Cũng chỉ là cầu may thế thôi. Không ngờ bát nước quả nhiên hiệu nghiệm thật. Anh chồng uống vào đến đâu thì bụng réo ùng ục đến đấy. Rồi cái khối u cứ xẹp dần. Ba ngày sau hết hẳn lại đi lại được như thường.

Câu chuyện của anh đánh dậm chẳng mấy chốc loang ra khắp làng. Dân làng cho rằng vị thiền sư ngày trước của làng mình thế là đã hiển linh bèn bàn nhau kẻ góp công người góp của làm một ngôi đền tại ngay chỗ đó gọi là đền “Cứt”. Thật là một cái tên độc nhất vô nhị trên thế gian này.

Tại sao lại có cái tên xấu xí như thế?

Nguyên các cụ ngày trước truyền rằng đền ấy thiêng lắm cầu gì được nấy. Có điều đồ cúng không dùng thứ gì khác ngoài... cứt. Ai có bệnh cứ mang một đĩa cứt của mình tới múc một bát nước ở cái giếng ấy đem để cả hai thứ bên cạnh nhau trên bàn thờ rồi thắp hương khấn vái. Đợi cho cháy hết hương đem bát nước về mà uống thì bách bệnh tiêu tan. Ngôi đền từ đó nổi tiếng người thiên hạ lũ lượt tìm đến...

Song điều kì diệu nhất của ngôi đền là những người đến cúng cứt không những khỏi bệnh mà tất cả những gì vốn giấu kín trong bụng xưa nay đều bất ngờ ứng vào miệng thiên hạ mà lộ ra hết cả. Người lương thiện thì chẳng sao bởi chẳng có gì mờ ám phải giấu diếm. Song đối với những kẻ lưu manh bất lương những kẻ chuyên nghề bịp bợm thì đó quả là một đại họa. Xưa nay con người ta cứ tưởng sự thật một khi đã được giấu trong bụng thì sẽ kín như bưng đời đời. Ai dè hàng ngày nó vẫn theo đường bài tiết mà chuồn ngoài. Thế là cùng với sự chữa khỏi bệnh là khối sự thật bị phơi bày khối mặt nạ bị rơi tuột. Khối kẻ khoác áo đạo đức té ra lưu manh khối vị phụ mẫu chi dân té ra phường bất lương gian ác... Vả lại con người ta mấy ai không hề có chút gì mờ ám trong lòng... Vì thế người tìm đến chữa bệnh cứ thưa dần thưa dần. Có kẻ thà chết chứ nhất định không chịu mang cứt đến cầu cúng.

Thế rồi lại sinh ra cái nghề ăn trộm cứt mang đến đền để vạch những chỗ xấu của nhau. Kẻ trên người dưới đồng liêu đồng nghiệp hàng xóm láng giềng... rồi thì cả cha con chồng vợ... cứ gọi là loạn cả lên. Cứt té ra lại là chỗ dễ làm bại lộ chân tướng nhất. Người vùng này có tục giấu cứt kể từ hồi đó. Ai cũng lo phòng xa bởi biết đâu đấy dẫu mình không tự mang cứt đến cầu song nhỡ có kẻ khác lấy trộm mang đến cúng thì bao nhiêu điều giấu diếm của mình cũng sẽ bị phơi bày cho thiên hạ biết hết. Mới hay cái gọi là sự thật hoá ra lại là thứ mà con người ta luôn luôn khiếp sợ. Vì thế giấu cứt mới nhanh chóng trở thành một cái tục của cả vùng này. Giấu cứt đồng nghĩa với giấu sự thật...

Dù sao thì sự hiện diện của ngôi đền cũng là điều cảnh báo đối với những kẻ rắp tâm làm điều xấu. Làng Kinh từ đó ít hẳn sự dối trá bịp bợm. Trẻ con được cha mẹ theo dõi rèn cặp trở nên ngoan ngoãn biết lễ phép với người lớn. Người lớn đối xử với nhau thân ái chân tình không dám hại nhau vì biết sự thật trong bụng sớm muộn gì cũng sẽ thoát ra bên ngoài. Làng Kinh có tiếng là một làng văn hiến từ đấy...

“Thế cái đền ấy bây giờ có còn không thưa cụ?” – Khách hỏi.

“Phá rồi - cụ Cả Lễ trả lời – Phá trước tiên. Sau đó mới phá đến đình chùa. Phá từ cái hồi bắt đầu phong trào Hợp tác hoá nông nghiệp kia.”

Khách ngẩn người ra tiếc rẻ. Hồi lâu lại hỏi:

“Phá đền phá đình rồi thì có ảnh hưởng gì đến văn hiến của làng không có làm cho sự dối trá càng tha hồ hoành hành không thưa cụ?”.

“Việc ấy anh đi mà hỏi ông chủ tịch - cụ Cả Lễ vẫn từ chối khéo – lão đây chỉ biết nói với anh rằng cái tục giấu cứt thì không những vẫn còn mà ngày nay người ta còn giấu kĩ hơn trước...”

Rời khỏi nhà cụ Cả Lễ khách lên xe tìm đến nhà ông chủ tịch. Vừa chạy được một quãng khách dừng xe hỏi thăm một thằng bé đang đứng thổi bong bóng bên cạnh đường lối vào nhà ông chủ tịch. Thằng bé trợn mắt nhìn khách một cái rồi ngoảnh đi mồm nói:

“Đéo biết!”

Đành phải đi một quãng nữa bỗng có một chiếc xe đạp nằm chỏng chơ giữa đường. Khách vội vàng đạp phanh gấp. Vừa bước ra khỏi ô tô định dẹp nó sang bên cạnh để lấy đường đi thì nghe một giọng nói gằn từng tiếng:

“Mày mà động vào cái xe đạp của ông thì ông choảng cho vỡ kính.”

Khách giật mình hướng về phía có tiếng nói. Thấy một gã trung niên đang đứng lấp ló trước cửa một ngôi quán lá đôi mắt gã vằn đỏ một tay lăm lăm cục đá to tướng.

Tiến thoái lưỡng nan khách đành phải xuống nước thương lượng. Kết quả phải chi mấy đồng tiền rượu cho gã mới đi qua được...

Chạy một quãng nữa thì gặp ngã ba. Bỗng nghe đánh “bép” một cái. Thì ra khách mải suy nghĩ về sự việc vừa rồi không để ý ngay giữa ngã ba có bãi cứt trâu nên đã để xe trườn qua. Ngay lập tức một người đàn bà từ trong ngõ gần đấy xông ra tóm lấy đầu xe tru tréo:

“Ông này đéo có mắt hay sao? Bãi cứt trâu người ta đã cắm cành lá đánh dấu chủ quyền cẩn thận rồi. Vậy mà còn để cho xe trườn qua làm tan nát cả. Ối làng nước ôi là làng nước ôi. Ra mà xem đây này. Có khổ thân tôi không cơ chứ...”

Khách hoảng quá vội vàng móc bóp đền bãi cứt trâu...

Lại chạy tiếp một quãng nữa. Phía trước có một đôi nam nữ đang bá vai nhau vừa đi vừa véo ngực véo đùi nhau nói cười ngả ngớn. Khách buộc phải chạy xe từ từ vừa chạy vừa nhấn chuông. Đôi nam nữ kia dường như không thèm để ý. Mãi đến khi mũi ô tô gần sát đến nơi cả hai mới uể oải đứng né sang một bên. Xe vừa chạy tới gã thanh niên thò mặt vào sát cửa xe quát với theo:

“Còi còi cái con mẹ mày à...”

Rốt cuộc khách cũng tìm được tới nhà ông chủ tịch. Ngay lập tức nghe ông ta luyến thoắng:

“Làng này năm nào cũng điển hình tiên tiến đấy ông ạ. Từ sản xuất đến văn hoá y tế giáo dục... đéo làng nào bằng làng này. Đây ông xem nào bằng khen nào giấy khen của huyện của tỉnh... Đang “phấn đấu” để được phong danh hiệu... “Anh hùng thời kì Đổi Mới...”

Cuối tháng 6 năm 2007

 

tonngokhong

Nói về chính trị là quan tham còn nói về văn nghệ theo tôi thì :tôi có câu chuyện sau
đã lâu lắm rồi tôi không nhớ rõ thời gian . tôi có nghe một ông già kể câu chuyện Xiếc Vịt chuyện kể rằng:
có một gánh xiếc Vịt rất hay nhưng một lần có dợt dịch vịt đàn vịt diễn viên bị chết gần hết chỉ còn một số sống sót nhưng lại toàn là vịt cái. mà xiếc Vịt thì phải có đực có cái mới hay. thế là chủ xiếc ra lệnh cho lũ vịt cái phải học nói giọng đực. không còn cách nào khác vì miếng cơm hàng ngày lũ vịt cái ra sức hoc nói giọng đực.thêm vào ông chủ vẽ lông vẽ cánh màu sắc rực rỡ lũ xiếc vịt cuối cùng cũng thầnh công. đến đâu cũng nổi tiếng lại được tặng thưởng rất nhiều. nhưng rồi một hôm lũ vịt cái họp nhau lại bàn : kiếp loài Vịt chúng ta đâu có được dài ngó đi ngó lại thấy đã già cả rồi. mà khi về chầu tổ mà cứ mang cái giọng không đúng mình thế này liệu các cụ có cho nhập họ không. nghĩ thế lũ Vịt bèn đồng tâm quyết trở lại giọng nói của chính mình thế là tất cả đồng thanh kêu lên quàng quạc . mặc dù biết nguy hiểm đang kề gần nhưng các chú vẫn thản nhiên nói : trước khi chết mà được nói tiếng nói của chính mình thì chết cũng thỏa mãn.
Thật là hay!các nghệ sỹ ngực đeo huân chương vai đeo bổng lộc của cải đầy nhà tiếng tăm lừng lẫy sống chán chê rồi bây giờ mới thú tội
tội thứ nhất biết mình bị lừa mà vẫn tiếp tục . vẫn chèn ép nhân tài lại còn cao giọng cao đạo coi mọi người viết trẻ không ra gì
tội thứ hai là cản đường vùi dập lớp trẻ.
tội thứ ba là biêt dại dốt mà không lo lui về cứ ôm lấy quyền vị mà chiếm bổng lộc
ngộ không tôi đưa ra vài ý kiến cho bà con thảo luận

Nguyễn Thanh Tùng

Cứt thật!

Tôi cũng đi dạy học mà dạy văn mới khổ chứ! Huyện tôi có một làng thờ thành hoàng là một ông...hót cứt. Nói như cách của cụ Tú Xương là Vẽ ông ôm đít để lên thờ. Thế mà cái làng ấy nó giàu đấy nó là làng văn hóa đấy nó thuộc một xã anh hùng nữa cơ! Nhưng mà đi dạy trẻ con cái làng ấy- là khi nó học cấp ba trường huyện mới thấy cái dấu ấn văn hóa làng ghê thật: dù là con trai hay con gái đều giống nhau ở cái tính bủn xỉn đến ti tiện và thu học phí của chúng mới khó làm sao! Đọc cái truyện cứt này thấy thú. Cái văn hóa ở nước ta....cứt thật!

Vũ Hữu Điềm

Điểm Bích 28/7/2008

Câu chuyện rất hay; nó làm cho những người còn chút tử tế phải cười như mếu khi liên tưởng tới tình hình quốc gia dân tộc. Tôi cầu mong những người được mang danh kẻ sĩ có nhiều truyện sâu căy như thế này để đọc cho quên đi nỗi đau buồn hiện tại.

Hoa súng

sĩ phu hót cứt

Chuyện có chửi xéo gì đâu mà là chửi thẳng đới chứ. Bác nghĩ làm gì cho nó đau đầu. Làm sĩ phu phải đi hót cứt mới sáng ra được.

Nguyên soái Đè dốc Trịnh Hòa

Trường phái văn học ĂN MÀY VĂN CHƯƠNG

XIN MỜI các bác thuộc trường phái văn học ĂN MÀY VĂN CHƯƠNG một vài lời bình phẩm về bài chủ văn giương bác học trên !!!







Vân Hải

Văn

Tôi đọc bài viết này đã lâu. Trước đó tôi cũng đã đọc một bài viết ngắn ná ná như vậy ở đoạn sau... Đọc để cười nhưng cười héo hắt vì cảm thấy bị xúc phạm. Dẫu sao một nụ cười buồn cũng nói lên một phần sự thật chứ chẳng phải chỉ là chuyện " Những Người Thích Đuà"
Nhân đây tôi xin mạo muôi đưa lên đây để chúng ta cùng đọc:

VĂN

Lần đầu tiên mới tới Hà Nội tôi không khỏi bỡ ngỡ khi tìm nhà của một người quen làm trưởng một khu phố văn hóa.
Thấy có mấy đứa trẻ con đang nô đùa ngoài ngõ tôi hỏi: "Này các cháu có biết nhà ông Xã trưởng khu phố văn hóa ở đâu không?"
Một đứa trẻ trai trạc trên dưới 10 tuổi ngước nhìn tôi bằng ánh mắt xấc láo ranh mãnh đáp gọn lỏn:
-"Biết nhưng đéo chỉ!"
Tôi lắc đầu đi sâu vào ngõ văn hóa gặp một thanh niên hỏi:
-"Anh ơi anh có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa này ở chỗ nào không anh?"
Gã trẻ tuổi này chẳng thèm dòm ngó gì đến tôi trả lời cộc lốc:
-"Ðéo biết!"
Khi gặp ông trưởng khu phố văn hóa tôi đem chuyện này kể cho ông ta nghe với lời than thở:
-" Anh ạ các bậc phụ huynh ở đây đã không dạy dỗ con em hay sao mà để chúng nó ăn nói với người khách lạ thô bỉ đến thế hả anh?!"
Chẳng cần suy nghĩ gì ông trưởng khu phố văn hóa đã thuận miệng trả lời tôi ngay:
- "Có dạy đấy chứ nhưng chúng nó đéo nghe!"
Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo dạy môn văn vừa đi dạy về tôi đem chuyện ấy ra kể lại. Thay vì trả lời trực tiếp cho tôi cô giáo xin phép thuật lại một chuyện như sau:
- "Hôm ấy cháu giảng bài văn có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đã đánh gục Tây đánh nhào Mỹ v..v.. Cuối cùng cháu kêu một em học trò trai lớn nhất lớp bảo nó cắt nghĩa hai chữ "dũng cảm là gì?"
Nó đứng lên suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn:
-" Nghĩa là .. là .. đéo sợ !"
Cô ấy kể tiếp:- Sau đó cháu lại có cuộc tiếp xúc với ông Hiệu trưởng liền đem chuyện thằng bé học trò đã cắt nghĩa 2 chữ "dũng cảm" là: "đéo sợ!" cho ông nghe.
Nghe xong ông Hieu trưởng tỏ vẻ đăm chiêu ra điều suy nghĩ lung lắm.
Cuối cùng ông nghiêm nghị nhìn tôi rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lý chậm rãi đáp:
- Ừ mà nó cắt nghĩa như thế cũng đéo sai!"

Minh Hoang

That la tham thuy xhcn nhung

Bai viet giong nhu truyen ngu ngon XHCN tham thuy nhung toi thay cot truyen co ve giong nhu truyen "Chiec guong ky dieu" trong "Nhung nguoi thich dua" cua Azit Ne-xin?

Lê Đông A

Thú thật tôi không hiểu ý nghĩa của bài viết là gì. Chỉ đoán là tác giả muốn "chửi xéo" cái gì đó nhưng không chắc. Tính tôi thì chỉ biết trắng thì nói trắng đen thì nói đen chứ không nói theo kiểu ỡm ờ của giới mà người ta hay nói (và có người tự hào là) "sĩ phu bác hà" gì đó. Khó hiểu quá. Đành phải hỏi các bác là bài viết hay chỗ nào.

ĐT

Hơi văn như thế quả là "tanh tưởi"

Đặng T Hùng .Vietnet

Viết về cứt mà hay như thế còn hơn khối thằng viết về các vấn đề cao siêu mà dở như...cứt!

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'2192','9i7p5dgjm8chpskq6h0c24hf93','0','Guest','0','54.80.96.153','2018-09-26 20:30:53','/post/2192/77056')