? Trước | Sau?

Thơ trẻ năng nổ, và cả bất cần
post by vanchuong @ 28 April, 2008 20:58

Nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo:
Thơ trẻ năng nổ, và cả bất cần

NTT“Ngay trong thơ trẻ đã phân ra những lứa khác nhau, có lứa trưởng thành cách đây 10 năm, họ vẫn trẻ thôi, nhưng sau những sáng tạo mang tính bản năng, họ đang bình tĩnh lại để nhìn nhận mình, nên thơ của họ có vẻ trầm tĩnh hơn. Còn thơ của những người thực sự trẻ, nói chung là năng nổ, có cả sự bất cần. Cái bất cần này phải hiểu trong phạm trù nghệ thuật, họ bất cần những gì là khuôn phép, bất cần cả đề tài… Đó không phải là một dấu hiệu xấu” – nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo đã nói vậy khi nhận định về thơ trẻ hiện nay.


PHÓNG VIÊN: Là một người bấy lâu nay vẫn luôn dành sự quan tâm đối với các cây bút trẻ, nhà thơ có thể cho biết thơ trẻ hiện nay có gì đáng chú ý?

NHÀ THƠ NGUYỄN TRỌNG TẠO: Thời nào thì các nhà thơ trẻ cũng được chú ý, bởi quan trọng là họ trẻ, nên họ cónhiều khát vọng, nhiều sáng tạo. Sáng tạo lớn nhất của mỗi người thường ở  trước tuổi 30, sau đó thì tiếp tục triển khai. Thơ trẻ cũng vậy, ở tuổi 20, 30, họ thường mở ra nhiều chiều kích khác nhau, có thể chưa chạm tới đỉnh nhưng là những sáng tạo cơ bản. Những quan niệm, tài năng, xu hướng nói chung đã xuất hiện từ trẻ. Phải nói rằng nó rất quan trọng. Chính những người trẻ làm thơ đã làm cho thơ ca thời ấy chuyển động, giống như một cánh rừng già luôn có những cây non, mà bao giờ cây non cũng tạo ra một màu xanh khác lạ, quyến rũ.

- Cách tân là lẽ sống của thơ, nhưng có vẻ như thơ trẻ hiện nay có phần “bấn loạn”, lúng túng trên đường cách tân? Họ bị sa đà vào cái cách tân hình thức, vào những đề tài mà văn hóa truyền thống Á đông “kiêng kị”?

- Tuổi trẻ bao giờ cũng thế. Những người khôn thì đi theo con đường đã được mở, và nếu họ trẻ thì họ chạy trước một tí, chạy lên một chút, tất nhiên cũng được. Nhưng những người thực sự làm nghệ thuật thì bao giờ cũng phá mở một con đường, muốn đi một con đường riêng. Con đường đó họ phải khai sáng, có khi nó đang vỡ vạc nhưng là con đường của họ, một con đường khác. Họ có thể đi ngang, đi tắt rồi đến một thời đoạn nào đó, họ biết định hình và lựa chọn nhiều hơn. Có người tìm đường rồi loanh quanh chui vào rừng rậm không lối thoát, nhưng những người thực tài thì bao giờ cũng tìm được con đường tới của mình.

Còn chuyện người trẻ phá mở về hình thức, cũng hợp lí thôi bởi họ không an bài với những gì người trước có và cả mình có. Tuổi trẻ thích thay đổi, thích nhìn cuộc đời dưới góc độ của họ. Còn cái lựa chọn mà họ quan tâm cũng tùy người, có người quan tâm về những nỗi đau đớn của làng quê, của tuổi thơ, người lại quan tâm về thế giới, về những đề tài như tình dục, nói chung những gì thuộc về tâm hồn của con người thì họ có quyền lựa chọn. Những lựa chọn về thơ sex trong những năm gần đây cũng có cái lý của nó. Trước kia bị o ép, bức bối, thì khi đổi mới, tinh thần mở ra, ngay những nhà thơ tuổi không còn trẻ. Nhưng lớp trẻ thì nói mạnh bạo hơn mà có người cho rằng thiếu tế nhị, quá trớn, thậm chí có người cho rằng trơ trẽn. Tất cả rồi đến một lúc nào đó họ sẽ tự thanh lọc và có sự lựa chọn để nó văn học hơn, nói về cái xấu mà người ta đọc vẫn thấy bằng một trái tim yêu thương, bằng một con mắt nhìn rất đẹp. Anh yêu cái đẹp bao nhiêu thì càng ghét cái xấu bấy nhiêu. Tất cả đều do sự lựa chọn của trái tim, anh có nhân văn hay không, điều đó quan trọng nhất. Văn hóa dần được nâng lên, người trẻ chưa học nhiều nhưng họ sẽ học nhiều và luôn luôn muốn học, càng học thì càng tiếp xúc với cuộc sống, càng lăn lóc vào đời và họ sẽ tiếp nhận một văn hóa sống càng ngày càng đầy đặn hơn, ứng xử của họ sẽ được điều chỉnh.

ntt- Vậy theo nhà thơ, cách tân nên bắt đầu từ đâu?

- Sự cách tân là khởi từ tư duy, trong đó đã có quan niệm. Phải quan niệm khác đi thì mới cách tân được, quan niệm đó phải là tự anh, chứ không thể vay mượn. Chính cái riêng biệt mới tạo ra cách tân. Nói đến cách tân thì người ta hay nói trước tiên là hình thức. Hình thức tự thân nó đã mang ngôn ngữ. Trần Dần có nói đến chuyện làm con chữ, tức coi con chữ hoạt động như một sinh vật. Khi anh tạo ra những con chữ sống động thì hình thức thơ của anh cũng lạ. Không thể lấy ngữ pháp phổ thông để truy bức nhà thơ được. Nhà thơ tạo ra ngữ pháp của họ, họ muốn gieo vào ta một ấn tượng, lúc đầu có thể cho là phản cảm nhưng ta vẫn phải mang theo ấn tượng đó, rồi dần dần ngẫm ra mới thấy hay. Còn nội dung nằm trong quan niệm tư duy của anh về thơ ca. Nhưng cái khởi đầu của hình thức rất quan trọng, anh viết một câu thơ với hình thức khác đi, thậm chí chưa mang một nội dung gì, nhưng chính hình thức câu thơ đã là một nội dung rồi.

Có một cái khó hơn chính là anh cách tân được thơ truyền thống, cách tân hình thức thơ kinh điển. Người trẻ hiện nay bỏ qua thơ lục bát bởi thấy hình thức đơn điệu quá. Nếu như họ có con chữ khác để ném vào lục bát thì vẫn là lục bát đấy nhưng đọc bằng một giọng khác, nhịp khác. Lục bát Bùi Giáng khác, Bút Tre khác chứ không phải tất cả lục bát đều giống nhau. Mỗi người lại có cái chữ riêng của lòng mình.

- Lâu nay, nhà thơ chú ý đến gương mặt trẻ nào?

- Cách đây 10 năm, tôi chú ý và ủng hộ những tác giả người ta thấy khó chịu như Văn Cầm Hải, Nguyễn Hữu Hồng Minh, Vi Thùy Linh, Phan Huyền Thư, Ly Hoàng Ly… Họ có những sự mấp mô chứ không phẳng bẹt như người khác. Họ đã bị phản ứng, bị các nhà tuyên huấn, những nhà phê bình kiểu tuyên huấn giơ roi liên tục. Nhưng qua 10 năm, họ đã trở thành những tên tuổi, được cả nước biết đến, chứng tỏ họ có tài năng thực sự. Họ có tài và cũng có tật, nhưng cái tật ở đây là họ khác người khác.

ngày tho 2008- Khác tới mức độ gây sốc?

- Nghệ thuật mới thì thường gây sốc. Trong sáng tạo, những gì khó chịu, có thể gây sốc với tôi, tôi rất bình tĩnh, thậm chí thích thú vì nhìn thấy khả năng nó sẽ có triển vọng. Chính sự gây sốc lại làm cho nó có ấn tượng. Những con sóng phản ứng rồi dần dần sẽ trở thành vuốt ve.

- Vậy là gây sốc để gây sự chú ý?

- Chủ trương gây sốc khác với việc tự bản thân nó gây sốc. Nếu chủ trương thì chỉ cần một cái mẹo sẽ gây sốc. Cũng có trường hợp họ muốn tạo ra những nhóm, những trường phái, nhưng thành công hay không lại là câu chuyện chờ đợi. Như nhóm Mở miệng ở TP.HCM cũng là nhóm gây sốc lớn bởi nó có tính phạm húy từ ngữ. Những từ người ta cho là dung tục thì họ dùng tràn lan, thơ xuôi thơ ngược, rồi phản thơ và họ tuyên bố “chúng tôi không làm thơ”. Hay như nhóm Ngựa trời của 5 cô gái cũng vậy. Tôi đọc thấy rằng họ mạnh bạo. Nhưng thói quen của ta vẫn là khó chịu với những gì không quen, bởi vậy nó mới tạo ra những làn sóng dư luận mà thực chất là không phải ai cũng đọc kĩ.

- Nhưng có vẻ như thực tế hiện nay, không mấy người đọc thơ. Thế mới có chuyện, nhiều nhà thơ trẻ mang đứa con tinh thần của mình tham dự các giải thưởng mà băn khoăn lớn nhất vẫn là, liệu tác phẩm đoạt giải, được in ra rồi nhưng có đến được với độc giả hay không?!

- Người đọc thơ bây giờ không phải ít, nhưng số đông vẫn đọc theo một lối thơ quen thuộc, mà ta gọi là thơ cũ, thơ truyền thống. Họ cảm nhận được những gì nhẹ nhàng hơn, thậm chí tinh tế đó nhưng không phải phức tạp. Bởi vậy, những người đi làm cái mới không dễ được đám đông chấp nhận. Thế nên, tập thơ có xếp xó hay không thì cũng đừng buồn. Đối với nghệ thuật, cái mới luôn có nhiều cay đắng nhưng cũng phải tự tin. Nghệ thuật là phải có thời gian, còn công chúng ở đây là những công chúng cao, nói như Trần Dần là những công chúng bằng vai. Và phải hi vọng vào những công chúng như thế.

ngày tho 2008- Hiện nay các nhà phê bình không để tâm đến thơ, phải chăng chưa có thơ hay để cuốn họ, hay nhà phê bình chưa có được “con mắt xanh” phát hiện ra những gương mặt triển vọng?

- Các nhà phê bình hiện nay không chỉ thờ ơ với riêng thơ trẻ mà với cả nền thơ ca. Thẩm thấu thơ ca không phải dễ, có thể đọc cảm nhận thấy nó hay nhưng nói ra là rất khó. Nhà phê bình khôn thì đi vào văn xuôi, chỉ có người đam mê thì mới đi bình thơ. Phải nói rằng, phê bình hiện nay thiếu và rất cần những “con mắt xanh”. Nhưng cái đó thì không ép được, để tạo ra những “con mắt xanh” thì vấn đề là dân trí, văn hóa phải được nâng cao, khi đó, nhà thơ này sẽ đẻ ra nhà phê bình nọ.

Mỗi người đọc thơ đã là một nhà phê bình, nhưng những nhà phê bình bằng vai không phải là nhiều. Nhìn trong xã hội này, đội ngũ phê bình thưa vắng quá, nhiều lúc giật mình. Đó là thiệt thòi không chỉ với riêng nhà thơ trẻ. Thơ trẻ họ cần những bước thử, quả thực có những người không có ai nói gì nên họ bỏ đi làm công ty này, công ty nọ, lương tháng nghìn đô. Làm thơ chẳng được gì lại còn bị chửi. Nhưng tôi nghĩ, những người thực tài rồi họ sẽ quay lại với thơ.

Khánh Nguyên thực hiện
(Báo BẢO HIỂM XÃ HỘI tháng 4.2008)

commons icon [6] "một làn sóng mới”? [ Trả lời ]

Họ, những cây bút nữ trẻ với sự nhạy cảm và vốn liếng thời đại, thế hệ mình, liệu có đem lại sự mới mẻ cho thi đàn đương đại? Chưa dám chắc. Họ chưa đủ sức đạp đổ những đàn chị của lớp sóng trước. Và không việc gì họ phải đạp đổ. Xin nhắc lại, “một làn sóng mới” của những cô gái thơ thời @ có thể chỉ là cách nói mang tính thời vụ thậm chí… thời trang. Cái mà họ cần hơn, trong không khí ấy, có lẽ là một sự vững vàng nền tảng văn hoá để nhận ra con đường mình sẽ khai phá ngay dưới bàn chân. Và một điều nữa, cái họ phải trang bị là một chút mẫn cảm thế hệ để không tự đánh mất mình bằng những hoa hoè hoa sói nông nổi nhất thời.
NGUYỄN VĨNH NGUYÊN

commons icon [5] sự phân biệt [ Trả lời ]

Có thể nói rằng, họ là những người được sinh ra trong những thập niên 70 và 80 - cũng có nghĩa là họ được sống sau 1975 (mặc dầu có nguời sinh trước 1975). Nếu trong văn học gọi cụ thể “trẻ - già”, “cũ – mới” thì đã xác định ranh giới nghệ thuật sáng tạo ở… độ tuổi. Vậy một “thần đồng” Trần Đăng Khoa làm thơ lúc bảy tuổi, một Chế Lan Viên sớm nổi tiếng với "Điêu tàn" ở độ tuổi 16 - 17 (có thể kể thêm nhà văn Nguyên Hồng với "Bỉ vỏ" năm 17 tuổi) v.v... thì thật là… chưa chính xác. Nhưng cứ tạm gọi như vậy để có sự phân biệt ấy.

Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo luôn hết mình với văn học và nâng đỡ những tài năng trẻ, cháu rất cảm phục. Thế hệ trẻ ngày nay cần những người đầu tàu như thế để họ thấy được sự cống hiến của họ có ý nghĩa đến đâu, nếu chỉ chăm chăm đả kích họ, thật thiếu công bằng.
Hoàng Sơn.

commons icon [3] bàn thêm [ Trả lời ]

Những bài thơ có yếu tố "sex".
Thời đại nào sẽ có sản phẩm của thời đại đó. Không phải bây giờ lớp trẻ mới thả những "cái tục" trong thơ. Các Cụ ngày xưa có rất nhiều, mà còn tổng kết "tứ khoái" nữa cơ mà. Nhiều nhà thơ đã để đời nhưng tác phẩm của mình về đề tài "tứ khoái" này. Thời đại ta hiên nay đang sử dụng (còn khuyếch trương lên)những sản phẩm cao cấp (kể cả thấp hèn) để "nâng tầm" cho "tứ khoái". Thơ cũng là một trong những sản phẩm đó. Chỉ có điều sử dụng đến chừng mực nào, có tế nhị hay không. Nửa kín, nửa hở mới khêu gợi được (có tính nghệ thuật) đối tượng, còn nếu trần truồng mà phô ra, ai cũng muốn nhìn nhưng rồi họ chán ngấy và cho là điên. Ảnh "nuy" đẹp chính là ở chỗ đó, còn nễu chụp thẳng thường đủ bộ lệ, gợi ra những cái dung tục nhất, thì đâu có đẹp. Lớp trẻ muốn thể nghiệm mình khác với người khác, đó là điều tốt, nhưng phải nằm trong một giới hạn nào thì mới tốt, còn vượt ra khỏi phạm vi giới hạn của tư duy con người thì cũng chẳng tốt đẹp gì. Các bậc đàn anh, đàn chị nên khuyên và nói cho lớp trẻ biết cái giới hạn đó, không nên cải cách quá sinh phá phách là không nên. Con mắt của công dân thời nay khác nhiều rồi, đừng đánh giá thấp họ mà đưa ra những bài thơ phản cảm. Lớp trẻ muốn đứng vững nên khẳng định thế đứng trong giới hạn (quy luật tư duy con người của thời đại), đừng biến thơ mình thành mốt thời trang, chỉ để khoe chứ ít người dùng. Mà đã là thời trang thì vô cùng luôn bị đào thải.

commons icon [2] thoáng bàn [ Trả lời ]

Những nhà thơ trẻ cần phải biết mình đang trẻ.Cái thân xác mà họ đang trẻ chưa nói lên điều gì (8x,9x vv...) là vô lối.Điều quan trọng vẫn là một nền văn hóa. Mất điều ấy bạn nói cái gì,làm gì cũng là vô ích...Tuy nhiên "trình diễn thơ " là cái tôi ủng hộ,vì bao giờ thông qua thể nghiệm cũng luôn cho ta một bài học nào đó...

commons icon [1] Tâm sự cùng thơ... [ Trả lời ]

Ngậm ngãi tìm trầm

Người ta tìm trầm
Phải ngậm ngải phòng thân
Mượn cây cao định hướng để “cắt” rừng
Mới mong về đích !

Em tìm một lối thơ
Cầm chữ rải bừa trên giấy
Nết thi ca giật mình bỏ ra ngoài cõi trượt
Chữ nghĩa lạc bầy níu áo “hiện sinh”!
Không có nước mắt thương đau
Nỗi buồn làm sao cạn !
Cội nguồn đâu phải sương mờ mà em ngái ngủ
Phải chăng ngôn ngữ sau hai nghìn...
Quá thừa để em vung vãi ?

Người xưa thấy tương lai trong câu nói cũ
“Ôn cố tri tân ”
Ai cấm em định hướng một tâm hồn
Bằng câu thơ truyền cảm !
Biết đâu lẽ thật...
Hỏi người trước sau.?
La Trung

Thêm góp ý
Thêm góp ý
(http://tenban.vnweblogs.com)
 authimage (Hãy nhập dãy số này vào ô bên cạnh)
Powered by vnWeblogs. Valid XHTML and CSS