KẾT QUẢ LIÊN HOAN TRUYỆN CỰC NGẮN
TRÊN HỘI NGỘ VĂN CHƯƠNG
Cuộc "Liên hoan Truyện cực ngắn" do Hội Ngộ Văn Chương phát động từ 1/9/2007 đến 30/6/2008 đã thu hút 202 tác giả với 352 tác phẩm tham dự. 60 tác phẩm của 32 tác giả đã được đăng tải. Đó là những con số đáng nói trong một cuộc thi do một trang weblog cá nhân tổ chức.
Ban Giám khảo đã làm việc nghiêm túc và đề nghị tặng thưởng 2 giải nhất, 3 giải nhì và 5 giải ba. Ban Tổ chức hoàn toàn nhất trí với kết quả đó, và vui mừng công bố cùng bạn đọc.
BÀI NHẬN ĐỊNH CỦA BAN GIÁM KHẢO
Nhận lời mời của HNVC, chúng tôi gồm 3 nhà văn tham gia Ban giám khảo là: Nguyễn Quang Lập, Trung Trung Đỉnh và Phạm Ngọc Tiến. Tuy biết đây chỉ là một cuộc thi không có tài trợ, nhưng với mục đích nâng cao chất lượng một thể loại mà rất được bạn đọc yêu văn chương mạng ưa thích, nên chúng tôi rất vui vẻ nhận lời, và làm việc hết sức nhiệt tình, công tâm.
Đọc qua 60 truyện được đăng tải trên HNVC, chúng tôi cùng BTC chọn được 21 truyện để chấm điểm. Mỗi thành viên Ban Giám khảo chấm riêng và gửi điểm về Ban Tổ chức. Sau khi cộng điểm của 3 người chấm, chúng tôi đã xếp giải rất thuận lợi theo bảng điểm đã có. Tuy nhiên, việc phân bố giải thưởng theo điểm có khác với con số giải thưởng mà Ban Tổ chức qui định trước, đó là có 2 tác giả đoạt giải nhất (BTC chỉ định trao 1 giải nhất), 3 giải nhì và 5 giải ba (BTC định trao 6 giải ba). Nhưng Ban Tổ chức hoàn toàn nhất trí với đề nghị xếp giải của Ban Giám khảo. Và kết quả là cuộc thi đã "thành công tốt đẹp" như người ta thường nói.
Cuộc "liên hoan" thực sự đã cất lên tiếng nói phong phú và nghệ thuật của các tác giả tham gia. Nhiều đề tài được khai thác, nhiều vấn đề được đề cập, nhưng vấn đề được quan tâm nhất là "tình người", là "thật - giả", là những cảnh báo về suy thoái đạo đức xã hội. Hai tác phẩm của Vũ Thanh Hoa (Chuyện thằng Bo, Hàng không bán) đưa ra vấn đề khá mới mẻ và độc đáo: "Một bộ phận khá giả (không cần nguyên nhân) đã bao bọc con em trong nhung lụa tước đoạt đi của con trẻ một đời sống thật sự là đời sống" - nhận xét của nhà văn Phạm Ngọc Tiến. Truyện "Lạc" của Đức Hải là sự đối lập hiện thực với ước mơ, "Truyện khá ổn, đọc thấy buồn và đau" - nhận xét của nhà văn Nguyễn Quang Lập. Các tác phẩm đoạt giải nhì và giải ba đều là những tác phẩm có thần sắc và để lại nhiều day dứt trong lòng người đọc về những nghịch lý xã hội cũng như mối quan tâm về đạo đức, lối sống của con người thời hiện đại, tuy mức độ thành công có khác nhau.
Chúng tôi thấy một số tác giả đã có thành công đây đó, nhưng với những tác phẩm cụ thể tham dự "Liên hoan" lại chưa thể hiện hết khả năng vốn có của mình, âu cũng là chuyện bình thường trong sáng tác. Tuy vậy mỗi tác giả cũng đã mang đến những chiêm nghiệm riêng của mình về cuộc sống muôn màu muôn vẻ với những lối viết khác nhau. Vì thế, cuộc "liên hoan" mới đa màu sắc đến thế. Đó là các tác giả: Hoài Vân, Hoa Huyền, Phạm Lưu Vũ, Tưởng Bình Minh, Đặng Hoàng Thái, Phan Chí Thắng, Dami, Đỗ Duy Minh, Nguyễn Hàn Chung, Văn Thanh, Tôn Nữ Ngọc Hoa, Hạnh Ngân, Trần Hoàng Vy, Nguyễn An, Hoàng Công Danh, Hoàng Đình Quang, Khắc Dũng, Hà Thanh Chương, Vành Khuyên, Bất Chợt, The Same, v.v...
Qua cuộc "Liên hoan" này, chúng tôi thống nhất với ý kiến của nhà văn Trung Trung Đỉnh về mấy điểm chính như sau:
- Đa số tác phẩm có ý hay, tứ hay, nhưng ít chi tiết độc đáo bất ngờ.
- Một số tác giả hiểu lầm một mẩu chuyện, một câu chuyện kể, cứ thế viết ra thì được gọi là truyện ngắn.
- Thiếu những giọng kể hóm hỉnh.
Tuy vậy, cuộc "Liên hoan" đã thành công. Ban Giám khảo xin chúc mừng các tác giả đoạt giải và chia vui cùng HNVC.
THAY MẶT BAN GIÁM KHẢO
Nhà văn NGUYỄN QUANG LẬP (Trưởng Ban)

Dưới đây là 3 tác phẩm đoạt giải nhất của 2 tác giả Vũ Thanh Hoa và Đức Hải:
CHUYỆN THẰNG BO
VŨ THANH HOA
Tình trạng thằng Bo đáng ngại: Béo phì độ một và có triệu chứng trầm cảm! Học lớp 3 rồi nhưng ăn nói rất ngớ ngẩn. Cô giáo hỏi: "Bố em làm nghề gì?" Bo trả lời: "Nghề sếp!" Cô cười: "Đó không phải là một nghề em ạ. Em thử nhớ lại xem mọi người xung quanh thường gọi bố em là gì?" Bo nghĩ ngợi rồi đáp: " Gọi là... đại gia!". Cô giáo thở dài, kiên nhẫn : "Vậy mẹ em làm nghề gì nào?" Bo ngần ngừ một chút rồi tự tin hơn:"Mẹ làm nghề ...phu nhân!" Cô giáo lắc đầu. Bo cố cãi:" Ai cũng bảo thế mừ...!" Bo học càng kém. Ở lỳ trong phòng. Không ăn cơm mà đòi ăn quà vặt, chỉ tiếp xúc với cô "osin". Bố mẹ lo lắng quá. Bố lên mạng tham khảo các ý kiến của các chuyên gia toàn cầu. Mẹ bỏ hẳn khóa học Thẩm mỹ để nhiều thời gian bên Bo hơn nhưng vẫn không ăn thua. Bo chỉ giao lưu mỗi cô "osin". Hôm nọ, bố mang ô tô đón ông nội đến ở hai ngày với gia đình nhỏ, mong ảnh hưởng chút gì đến thằng cháu đích tôn. Ông nội giải thích rất nhiều về đạo lý, về trách nhiệm và ý nghĩa của một bé trai ngoan với dòng họ. Ông nhấn mạnh: Bố cháu là người thành đạt , mẹ cháu là một phu nhân cao quý. Cháu phải trở nên một "người xứng đáng". Nhưng xem ra "nước đổ đầu vịt". Bo ngồi như phỗng, ngáp vặt rồi lại nghĩ ra "mưu" đau bụng, khó thở...làm cả nhà nháo nhào lên, thế là ...thoát! Chuyên gia tâm lý khuyên gia đình đừng ép cháu điều gì. Cứ để Bo thích gì làm nấy, thích ai thì để người ấy gần gũi và tỉ tê dần dần ...Chỉ mỗi cô osin chăm sóc Bo từ 21 tháng tuổi đến giờ "trúng tuyển" thôi. Cả nhà bị "loại" hết. Căn phòng riêng của Bo nhìn vào ngỡ là một góc phim trường Hollywood: người Dơi, Người Nhện, Siêu nhân, chuột Mickey, vịt Donnal...hàng chục loại máy bay, xe hơi, tàu chiến điều khiển từ xa...bố mua từ khắp nơi trên thế giới nhưng nó chẳng đụng đến. Nó chống cằm nhìn từ cửa sổ xuống con đường đông đúc, mặt buồn rười rượi. Cô osin mang ly sữa để trước mặt. Bo chỉ buông một câu: "Không uống!". Nhớ lời bác sỹ tư vấn, cô osin nhỏ nhẹ: "Bo có muốn xuống phố chơi không?" Bo đi theo osin vẻ miễn cưỡng nhưng không khó chịu. Một tiếng sau, trở về, Bo có dấu hiệu dễ chịu hơn. Tối hôm sau, Bo bảo osin: "Xuống phố chơi mừ..." Bố mẹ xúc động quá. Lâu lắm rồi, cu cậu mới có chút biểu hiện muốn gì. Liên tục một tuần , Bo bắt đầu cởi mở hơn với mọi người, làm các bài tập ở nhà và...ăn cơm. Đợi Bo ngủ say, mẹ gọi cô osin ra thì thầm: "Mày đưa nó đi đâu thế?" Cô osin cười cười: "Con đưa Bo đi vòng quanh phố rồi ghé vào xóm trọ của chúng con chơi tí..." Mẹ nhíu mày : Xóm trọ của dân nhập cư cực kỳ phức tạp, không khéo sinh ra đủ chuyện...Mẹ bàn: " Bo vui vẻ trở lại, có lẽ ngày mai bảo nó ở nhà, bố mẹ chở xe hơi ra khu Vui chơi giải trí lớn nhất thành phố ăn buffet! " Cô osin "dạ" rất lễ phép. Tối hôm sau, thằng Bo hỏi cô osin: "Đi chưa?" Cô osin nhìn mẹ cầu cứu. Mẹ dịu dàng giải thích. "Hu hu hu" thằng Bo lăn ra sàn nhà "Không đi Khu vui chơi đâu!" "Con muốn gì ?" Bố tái mặt vì giận. Mẹ thì thầm: "Đừng anh. Chuyên gia bảo..." Bố nhớ ra, dịu giọng: "Thôi được. Hoãn chuyến đi Khu vui chơi. " Bo nín khóc. Cô osin lại tung tăng dắt Bo xuống phố. Mẹ đưa mắt. Bố gật đầu. Thay bộ đồ bình dân, bố bí mật bám theo. Đi qua con đường đông. Rẽ trái vào một con đường nhỏ rồi lại rẽ phải vào một ngõ hẹp xập xệ và đông vui của dân lao động, bố thấy hai cô cháu đi chậm lại rồi dừng trước một xe hủ tiếu gõ. "Ôi dào, thằng khỉ, tưởng gì!" Bố thở phào, cười. Một thằng bé cỡ tuổi Bo, có lẽ là con của người bán hủ tiếu ra đón tiếp Bo rất thân thiết. Hai thằng kín đáo vào bụi cây ven đường, Bo cởi ngay bộ đồ "xịn" đổi bộ đồ cháo lòng của thằng kia vẻ rất thành thạo. Thằng kia ngồi nghỉ ngơi trên ghế cùng cô osin, chuyện trò rặc tiếng địa phương nghe rất rôm rả. Còn Bo, ánh mắt long lanh, hoan hỉ, vừa cầm đoạn tre gõ "cắc cắc cắc" rất hứng thú vừa chạy qua chạy lại bưng bê mấy tô hủ tiếu cho đám khách hỗn độn xung quanh. Bố còn nghe rõ cô osin ngưng nói chuyện, quay lại dặn Bo rất "trách nhiệm": "Tranh thủ gõ và bưng bê đi nghe con. Chỉ được làm một tiếng là phải về rồi!"
29.8.2007
HÀNG KHÔNG BÁN
VŨ THANH HOA
Đứa bé nhấc điện thoại và quay sang hỏi anh trai: "Chúng mình nói gì với ba đây?" Thằng anh nhắc: "Nói ba cho đi ăn kem, đi bơi, đi tàu lượn" Con em tròn mắt: "Nói ba mua siêu nhân nữa chứ?" Hai đứa nhất trí . Ba đến. Xe hơi mới cáu cạnh dừng trước cổng khu chung cư cao cấp, áo lụa hồng trông thật trẻ và phong độ so với tuổi. Một phụ nữ ăn mặc rất model dắt xe tay ga ra, mặt che khẩu trang, ba đoán đó là mẹ. Mẹ thật, mẹ dừng lại, gật đầu chào ba nhã nhặn rồi hỏi: "Bao giờ trả chúng nó về bên này?" Ba gật đầu chào lại, trả lời: "Có lẽ tối mai!" Mẹ nổ máy xe, kết thúc bằng câu tiếng Anh: "Ok. Bye!". Ba đưa hai đứa đi vòng quanh thành phố, ăn kem và bánh humbeger. Mỗi đứa vừa đi vừa tu hai lon Coca rồi rẽ vào quầy đồ chơi. Cơ man là đồ chơi. Hai anh em cứ tròn mắt rồi tít mắt lại. Hôm nay ba hào phóng quá, hai đứa thích gì mua nấy. Thằng anh vênh mặt nhìn một đứa bằng tuổi nó đang lăn ra khóc với bố mẹ vì không được mua con siêu nhân "cực xịn" như mình. Ba còn hứa cho hai đứa đi tắm hồ và tàu siêu tốc thì điện thoại chợt reo: "Alô! Anh Tư ơi, có hai sếp từ Bộ ghé vào đột xuất. Mọi người đang chờ anh cả rồi!" Giọng cậu trưởng phòng hối hả. Ba bấm ngay số điện thoại của mẹ đã mặc định trong máy: "Về nhà đón chúng nó. Tôi có việc đột xuất phải đi ngay đây!" "Cái gì vậy, sao ngang xương thế - Giọng mẹ rít lên trong điện thoại - Tôi nuôi chúng nó suốt mấy năm nay, cả tuần anh mới ghé một lần bảo đưa chúng nó đi chơi đến mai mới trả. Anh tưởng tôi là "osin" của anh mãi sao? Tôi đang ở xa lắm không về đươc!" Nói rồi mẹ cúp máy. Hai đứa chỉ nghe điện thoại reo đã đoán được tình hình, chúng im lặng, không cười, không khóc. Ba bối rối và sốt ruột buông một câu chửi thề. "Ba gọi cho bà nội vậy?" Thằng con gợi ý. Ba thở phào vội bấm máy. Bà nội đi vắng. Chỉ còn cô "osin" ở nhà. Thế là tốt rồi. Ba đưa hai đứa vào tận phòng bếp nhà bà nội cùng một đống đồ chơi và bánh kẹo. Ba rút ví cho cô "osin" tờ 100 ngàn mới cứng. Cô "osin" lễ phép cám ơn và cất ngay vào túi áo. Xe ba lao vút đi, để lại làn khói trắng mờ mờ, con bé gái nhìn theo rơm rớm nước mắt. Thằng anh bảo con em : Mình rủ chị Bé (tên osin) chơi trò gì đi!" Con bé nín khóc nhoẻn cười. Chị Bé bảo: "Chơi trò bán hàng là vui nhất!" "Ok!" Hai đứa cùng gật đầu. Chị Bé giả làm người bán hàng. Tiền giả vờ là mấy tờ lịch cũ. Thằng anh kiếm ở đâu ra lắm lịch, nhét đầy túi. Nó nói, giống hệt ba nó : "Này chị bán hàng, chị có đủ hàng bán không mới là quan trọng, bao nhiêu tiền tôi cũng mua!" Chị Bé nhiệt tình: "Thì đi coi hàng đi, có tiền thì gì cũng có!" Rất galăng, thằng bé dắt con em đi một vòng ngó nghiêng "quầy hàng" của chị Bé và bảo: "Em thích mua gì, nói ngay, anh mua cho!" Con em ngúng nguẩy lắc đầu trước bất cứ món hàng nào chị Bé gợi ý. Thằng anh bắt đầu sốt ruột, mắng giống hệt ba: "Anh không có nhiều thời gian nhé. Anh phải về đi họp đây. Muốn mua gì nói ngay đi!" Con em nhìn anh rụt rè: "Hay bảo chị Bé làm thế nào để cho ba mẹ tí nữa về ăn cơm cùng, mình sẽ trả tiền?" "Ok!" Thằng anh gật đầu, đoạn móc toàn bộ số "tiền" trong túi ra bảo chị Bé: "Tôi sẽ trả giá cao nhất nếu chị làm được điều này!" Chị Bé thộn mặt ra, nghĩ một lúc rồi nhe hàm răng vẩu ra cười bảo: "Tụi này ngốc ghê không. Đó đâu phải là món hàng, mà tiền tụi bây đưa là tiền giả bộ mà!".
11.7.2007
LẠC
ĐỨC HẢI
- Dần ăn đi...
Lạc với tay chìa ra cái bánh mì nguội.
- Ăn đi, lấy sức mà học nữa.
Tôi phủi tay vào gấu quần cáu bẩn, cầm cái bánh mì ngọam một miếng rõ to, nước bọt tứa ra ðầy miệng. Miếng bánh lạnh queo, tẩm chút nước thịt kho còn sót lại từ buổi trưa, hơi cứng nhưng sao ngon lạ lùng.
Lạc nhìn tôi long lanh:
- Dần.. Từ từ ăn, kẻo nghẹn...
Lạc đưa ngón tay quệt ngang miệng tôi. Chặn lại giọt nước miếng nhễu ra từ cái miệng đói tham lam. Bàn tay Lạc khẳng khiu, xanh lợt vì thiếu dinh dưỡng lâu ngày. Bàn tay có một nốt ruồi đen điểm ngay ngón cái.
- Người ta bảo... Mụn ruồi ở tay ăn vay suốt đời.
- Vẽ chuyện. Mê tín.
-Thật đấy, chắc mai này chẳng ai thèm cưới Lạc ðâu .
- Không ai cưới Lạc, Dần cưới.
Lạc bê cái thùng bánh mì bước nhanh. Cái dáng khom khom hơi nghiêng về phía bên trái.
Tôi đánh giày, Lạc bán bánh mì dạo thuê. Tình cờ hai kẻ mồ côi gặp nhau trên hè phố. Rồi kết bạn. Tình bạn như định mệnh đã an bài cho những kẻ lang thang, trót làm thân rác bụi từ thuở lọt lòng.
Bao giờ cũng vậy, cuối ngày, Lạc cũng phần tôi một cái bánh mì, có khi kèm chút nước thịt kho.
Tôi trêu Lạc:
- Mai này học thành tài, đổi đời, Dần sẽ mua một biệt thự thật to, rồi cưới Lạc về.
- Thật nhé,
Lạc cừời. Đôi mắt long lanh.
...
Tôi tốt nghiệp trung học hạng ưu, được học bổng đi du học nước ngoài. Ra trường với tấm bằng thạc sỹ kinh tế, tôi được nhận vào làm cố vấn kinh doanh cho một công ty lớn. Rồi lấy vợ, sinh con. Tôi mải mê, chìm đắm với những thành công và hạnh phúc. Dĩ vãng ngày xưa giờ chỉ còn là những hư ảo của một kiếp nào. Nhân chuyến công tác Việt Nam, tôi đại diện công ty bàn thảo hợp đồng với một đối tác tại thị xã Hòn Gai, nay đã là Thành phố Hạ Long. Sau bữa cơm chiều đặc sản biển , tôi thong dong thả bộ dọc con đường chính. Tất cả đã thay đổi thật nhanh. Như quen như lạ. Chẳng ai nhận ra tôi. Tôi cũng vậy, như kẻ lần đầu qua đây. Nhìn mãi, chẳng gợi ấn tượng gì.
- Ông ơi...Ăn giúp cháu cái bánh mì ...
Tôi giật mình. Tiếng BÁNH MÌ có gì đặc biệt gợi nhớ về tiềm thức. Tự nhiên tôi muốn ăn, dù bụng đã no căng bởi ních đầy đặc sản cùng mấy vại bia Halida và rượu XO. Tôi đưa tay nhận cái bánh mì từ bàn tay người đàn bà gầy gò, đen quắt. Khuôn mặt bà khắc khổ, khó đóan tuổi, núp dưới manh nón mê cũ nát. Đôi mắt mệt mỏi nhìn lên. Đôi mắt này hình như tôi đã gặp ở đâu?. Bỗng dưng người đàn bà rụt vội tay lại. Bàn tay chai gầy, có nốt ruồi đen điểm ngay ngón cái.
Bỏ mặc tôi choáng váng, miệng há ra như bị điểm huyệt. Người đàn bà tất tả chạy đi. Cái dáng khom khom hơi nghiêng về bên trái.
Hai đầu gối tôi mềm nhũn.
Chiếc bánh mỳ trên tay bỗng nặng trĩu, rơi xuống đất.
./.
THAY MẶT BAN GIÁM KHẢO
Nhà văn NGUYỄN QUANG LẬP (Trưởng Ban)

Dưới đây là 3 tác phẩm đoạt giải nhất của 2 tác giả Vũ Thanh Hoa và Đức Hải:
CHUYỆN THẰNG BO
VŨ THANH HOA
Tình trạng thằng Bo đáng ngại: Béo phì độ một và có triệu chứng trầm cảm! Học lớp 3 rồi nhưng ăn nói rất ngớ ngẩn. Cô giáo hỏi: "Bố em làm nghề gì?" Bo trả lời: "Nghề sếp!" Cô cười: "Đó không phải là một nghề em ạ. Em thử nhớ lại xem mọi người xung quanh thường gọi bố em là gì?" Bo nghĩ ngợi rồi đáp: " Gọi là... đại gia!". Cô giáo thở dài, kiên nhẫn : "Vậy mẹ em làm nghề gì nào?" Bo ngần ngừ một chút rồi tự tin hơn:"Mẹ làm nghề ...phu nhân!" Cô giáo lắc đầu. Bo cố cãi:" Ai cũng bảo thế mừ...!" Bo học càng kém. Ở lỳ trong phòng. Không ăn cơm mà đòi ăn quà vặt, chỉ tiếp xúc với cô "osin". Bố mẹ lo lắng quá. Bố lên mạng tham khảo các ý kiến của các chuyên gia toàn cầu. Mẹ bỏ hẳn khóa học Thẩm mỹ để nhiều thời gian bên Bo hơn nhưng vẫn không ăn thua. Bo chỉ giao lưu mỗi cô "osin". Hôm nọ, bố mang ô tô đón ông nội đến ở hai ngày với gia đình nhỏ, mong ảnh hưởng chút gì đến thằng cháu đích tôn. Ông nội giải thích rất nhiều về đạo lý, về trách nhiệm và ý nghĩa của một bé trai ngoan với dòng họ. Ông nhấn mạnh: Bố cháu là người thành đạt , mẹ cháu là một phu nhân cao quý. Cháu phải trở nên một "người xứng đáng". Nhưng xem ra "nước đổ đầu vịt". Bo ngồi như phỗng, ngáp vặt rồi lại nghĩ ra "mưu" đau bụng, khó thở...làm cả nhà nháo nhào lên, thế là ...thoát! Chuyên gia tâm lý khuyên gia đình đừng ép cháu điều gì. Cứ để Bo thích gì làm nấy, thích ai thì để người ấy gần gũi và tỉ tê dần dần ...Chỉ mỗi cô osin chăm sóc Bo từ 21 tháng tuổi đến giờ "trúng tuyển" thôi. Cả nhà bị "loại" hết. Căn phòng riêng của Bo nhìn vào ngỡ là một góc phim trường Hollywood: người Dơi, Người Nhện, Siêu nhân, chuột Mickey, vịt Donnal...hàng chục loại máy bay, xe hơi, tàu chiến điều khiển từ xa...bố mua từ khắp nơi trên thế giới nhưng nó chẳng đụng đến. Nó chống cằm nhìn từ cửa sổ xuống con đường đông đúc, mặt buồn rười rượi. Cô osin mang ly sữa để trước mặt. Bo chỉ buông một câu: "Không uống!". Nhớ lời bác sỹ tư vấn, cô osin nhỏ nhẹ: "Bo có muốn xuống phố chơi không?" Bo đi theo osin vẻ miễn cưỡng nhưng không khó chịu. Một tiếng sau, trở về, Bo có dấu hiệu dễ chịu hơn. Tối hôm sau, Bo bảo osin: "Xuống phố chơi mừ..." Bố mẹ xúc động quá. Lâu lắm rồi, cu cậu mới có chút biểu hiện muốn gì. Liên tục một tuần , Bo bắt đầu cởi mở hơn với mọi người, làm các bài tập ở nhà và...ăn cơm. Đợi Bo ngủ say, mẹ gọi cô osin ra thì thầm: "Mày đưa nó đi đâu thế?" Cô osin cười cười: "Con đưa Bo đi vòng quanh phố rồi ghé vào xóm trọ của chúng con chơi tí..." Mẹ nhíu mày : Xóm trọ của dân nhập cư cực kỳ phức tạp, không khéo sinh ra đủ chuyện...Mẹ bàn: " Bo vui vẻ trở lại, có lẽ ngày mai bảo nó ở nhà, bố mẹ chở xe hơi ra khu Vui chơi giải trí lớn nhất thành phố ăn buffet! " Cô osin "dạ" rất lễ phép. Tối hôm sau, thằng Bo hỏi cô osin: "Đi chưa?" Cô osin nhìn mẹ cầu cứu. Mẹ dịu dàng giải thích. "Hu hu hu" thằng Bo lăn ra sàn nhà "Không đi Khu vui chơi đâu!" "Con muốn gì ?" Bố tái mặt vì giận. Mẹ thì thầm: "Đừng anh. Chuyên gia bảo..." Bố nhớ ra, dịu giọng: "Thôi được. Hoãn chuyến đi Khu vui chơi. " Bo nín khóc. Cô osin lại tung tăng dắt Bo xuống phố. Mẹ đưa mắt. Bố gật đầu. Thay bộ đồ bình dân, bố bí mật bám theo. Đi qua con đường đông. Rẽ trái vào một con đường nhỏ rồi lại rẽ phải vào một ngõ hẹp xập xệ và đông vui của dân lao động, bố thấy hai cô cháu đi chậm lại rồi dừng trước một xe hủ tiếu gõ. "Ôi dào, thằng khỉ, tưởng gì!" Bố thở phào, cười. Một thằng bé cỡ tuổi Bo, có lẽ là con của người bán hủ tiếu ra đón tiếp Bo rất thân thiết. Hai thằng kín đáo vào bụi cây ven đường, Bo cởi ngay bộ đồ "xịn" đổi bộ đồ cháo lòng của thằng kia vẻ rất thành thạo. Thằng kia ngồi nghỉ ngơi trên ghế cùng cô osin, chuyện trò rặc tiếng địa phương nghe rất rôm rả. Còn Bo, ánh mắt long lanh, hoan hỉ, vừa cầm đoạn tre gõ "cắc cắc cắc" rất hứng thú vừa chạy qua chạy lại bưng bê mấy tô hủ tiếu cho đám khách hỗn độn xung quanh. Bố còn nghe rõ cô osin ngưng nói chuyện, quay lại dặn Bo rất "trách nhiệm": "Tranh thủ gõ và bưng bê đi nghe con. Chỉ được làm một tiếng là phải về rồi!"
29.8.2007
HÀNG KHÔNG BÁN
VŨ THANH HOA
Đứa bé nhấc điện thoại và quay sang hỏi anh trai: "Chúng mình nói gì với ba đây?" Thằng anh nhắc: "Nói ba cho đi ăn kem, đi bơi, đi tàu lượn" Con em tròn mắt: "Nói ba mua siêu nhân nữa chứ?" Hai đứa nhất trí . Ba đến. Xe hơi mới cáu cạnh dừng trước cổng khu chung cư cao cấp, áo lụa hồng trông thật trẻ và phong độ so với tuổi. Một phụ nữ ăn mặc rất model dắt xe tay ga ra, mặt che khẩu trang, ba đoán đó là mẹ. Mẹ thật, mẹ dừng lại, gật đầu chào ba nhã nhặn rồi hỏi: "Bao giờ trả chúng nó về bên này?" Ba gật đầu chào lại, trả lời: "Có lẽ tối mai!" Mẹ nổ máy xe, kết thúc bằng câu tiếng Anh: "Ok. Bye!". Ba đưa hai đứa đi vòng quanh thành phố, ăn kem và bánh humbeger. Mỗi đứa vừa đi vừa tu hai lon Coca rồi rẽ vào quầy đồ chơi. Cơ man là đồ chơi. Hai anh em cứ tròn mắt rồi tít mắt lại. Hôm nay ba hào phóng quá, hai đứa thích gì mua nấy. Thằng anh vênh mặt nhìn một đứa bằng tuổi nó đang lăn ra khóc với bố mẹ vì không được mua con siêu nhân "cực xịn" như mình. Ba còn hứa cho hai đứa đi tắm hồ và tàu siêu tốc thì điện thoại chợt reo: "Alô! Anh Tư ơi, có hai sếp từ Bộ ghé vào đột xuất. Mọi người đang chờ anh cả rồi!" Giọng cậu trưởng phòng hối hả. Ba bấm ngay số điện thoại của mẹ đã mặc định trong máy: "Về nhà đón chúng nó. Tôi có việc đột xuất phải đi ngay đây!" "Cái gì vậy, sao ngang xương thế - Giọng mẹ rít lên trong điện thoại - Tôi nuôi chúng nó suốt mấy năm nay, cả tuần anh mới ghé một lần bảo đưa chúng nó đi chơi đến mai mới trả. Anh tưởng tôi là "osin" của anh mãi sao? Tôi đang ở xa lắm không về đươc!" Nói rồi mẹ cúp máy. Hai đứa chỉ nghe điện thoại reo đã đoán được tình hình, chúng im lặng, không cười, không khóc. Ba bối rối và sốt ruột buông một câu chửi thề. "Ba gọi cho bà nội vậy?" Thằng con gợi ý. Ba thở phào vội bấm máy. Bà nội đi vắng. Chỉ còn cô "osin" ở nhà. Thế là tốt rồi. Ba đưa hai đứa vào tận phòng bếp nhà bà nội cùng một đống đồ chơi và bánh kẹo. Ba rút ví cho cô "osin" tờ 100 ngàn mới cứng. Cô "osin" lễ phép cám ơn và cất ngay vào túi áo. Xe ba lao vút đi, để lại làn khói trắng mờ mờ, con bé gái nhìn theo rơm rớm nước mắt. Thằng anh bảo con em : Mình rủ chị Bé (tên osin) chơi trò gì đi!" Con bé nín khóc nhoẻn cười. Chị Bé bảo: "Chơi trò bán hàng là vui nhất!" "Ok!" Hai đứa cùng gật đầu. Chị Bé giả làm người bán hàng. Tiền giả vờ là mấy tờ lịch cũ. Thằng anh kiếm ở đâu ra lắm lịch, nhét đầy túi. Nó nói, giống hệt ba nó : "Này chị bán hàng, chị có đủ hàng bán không mới là quan trọng, bao nhiêu tiền tôi cũng mua!" Chị Bé nhiệt tình: "Thì đi coi hàng đi, có tiền thì gì cũng có!" Rất galăng, thằng bé dắt con em đi một vòng ngó nghiêng "quầy hàng" của chị Bé và bảo: "Em thích mua gì, nói ngay, anh mua cho!" Con em ngúng nguẩy lắc đầu trước bất cứ món hàng nào chị Bé gợi ý. Thằng anh bắt đầu sốt ruột, mắng giống hệt ba: "Anh không có nhiều thời gian nhé. Anh phải về đi họp đây. Muốn mua gì nói ngay đi!" Con em nhìn anh rụt rè: "Hay bảo chị Bé làm thế nào để cho ba mẹ tí nữa về ăn cơm cùng, mình sẽ trả tiền?" "Ok!" Thằng anh gật đầu, đoạn móc toàn bộ số "tiền" trong túi ra bảo chị Bé: "Tôi sẽ trả giá cao nhất nếu chị làm được điều này!" Chị Bé thộn mặt ra, nghĩ một lúc rồi nhe hàm răng vẩu ra cười bảo: "Tụi này ngốc ghê không. Đó đâu phải là món hàng, mà tiền tụi bây đưa là tiền giả bộ mà!".
11.7.2007
LẠC
ĐỨC HẢI
- Dần ăn đi...
Lạc với tay chìa ra cái bánh mì nguội.
- Ăn đi, lấy sức mà học nữa.
Tôi phủi tay vào gấu quần cáu bẩn, cầm cái bánh mì ngọam một miếng rõ to, nước bọt tứa ra ðầy miệng. Miếng bánh lạnh queo, tẩm chút nước thịt kho còn sót lại từ buổi trưa, hơi cứng nhưng sao ngon lạ lùng.
Lạc nhìn tôi long lanh:
- Dần.. Từ từ ăn, kẻo nghẹn...
Lạc đưa ngón tay quệt ngang miệng tôi. Chặn lại giọt nước miếng nhễu ra từ cái miệng đói tham lam. Bàn tay Lạc khẳng khiu, xanh lợt vì thiếu dinh dưỡng lâu ngày. Bàn tay có một nốt ruồi đen điểm ngay ngón cái.
- Người ta bảo... Mụn ruồi ở tay ăn vay suốt đời.
- Vẽ chuyện. Mê tín.
-Thật đấy, chắc mai này chẳng ai thèm cưới Lạc ðâu .
- Không ai cưới Lạc, Dần cưới.
Lạc bê cái thùng bánh mì bước nhanh. Cái dáng khom khom hơi nghiêng về phía bên trái.
Tôi đánh giày, Lạc bán bánh mì dạo thuê. Tình cờ hai kẻ mồ côi gặp nhau trên hè phố. Rồi kết bạn. Tình bạn như định mệnh đã an bài cho những kẻ lang thang, trót làm thân rác bụi từ thuở lọt lòng.
Bao giờ cũng vậy, cuối ngày, Lạc cũng phần tôi một cái bánh mì, có khi kèm chút nước thịt kho.
Tôi trêu Lạc:
- Mai này học thành tài, đổi đời, Dần sẽ mua một biệt thự thật to, rồi cưới Lạc về.
- Thật nhé,
Lạc cừời. Đôi mắt long lanh.
...
Tôi tốt nghiệp trung học hạng ưu, được học bổng đi du học nước ngoài. Ra trường với tấm bằng thạc sỹ kinh tế, tôi được nhận vào làm cố vấn kinh doanh cho một công ty lớn. Rồi lấy vợ, sinh con. Tôi mải mê, chìm đắm với những thành công và hạnh phúc. Dĩ vãng ngày xưa giờ chỉ còn là những hư ảo của một kiếp nào. Nhân chuyến công tác Việt Nam, tôi đại diện công ty bàn thảo hợp đồng với một đối tác tại thị xã Hòn Gai, nay đã là Thành phố Hạ Long. Sau bữa cơm chiều đặc sản biển , tôi thong dong thả bộ dọc con đường chính. Tất cả đã thay đổi thật nhanh. Như quen như lạ. Chẳng ai nhận ra tôi. Tôi cũng vậy, như kẻ lần đầu qua đây. Nhìn mãi, chẳng gợi ấn tượng gì.
- Ông ơi...Ăn giúp cháu cái bánh mì ...
Tôi giật mình. Tiếng BÁNH MÌ có gì đặc biệt gợi nhớ về tiềm thức. Tự nhiên tôi muốn ăn, dù bụng đã no căng bởi ních đầy đặc sản cùng mấy vại bia Halida và rượu XO. Tôi đưa tay nhận cái bánh mì từ bàn tay người đàn bà gầy gò, đen quắt. Khuôn mặt bà khắc khổ, khó đóan tuổi, núp dưới manh nón mê cũ nát. Đôi mắt mệt mỏi nhìn lên. Đôi mắt này hình như tôi đã gặp ở đâu?. Bỗng dưng người đàn bà rụt vội tay lại. Bàn tay chai gầy, có nốt ruồi đen điểm ngay ngón cái.
Bỏ mặc tôi choáng váng, miệng há ra như bị điểm huyệt. Người đàn bà tất tả chạy đi. Cái dáng khom khom hơi nghiêng về bên trái.
Hai đầu gối tôi mềm nhũn.
Chiếc bánh mỳ trên tay bỗng nặng trĩu, rơi xuống đất.
./.
Oái. Tin này đưa ra đúng ngày Giáng sinh. Giáng sinh năm nay vui vẻ quá. Người được giải vui đã đành, người không được cũng vui lây vì có người sẽ phải đi rửa giải. Chúc 10 blogger được giải mau chóng hội ngộ nhé để bà con đến chúc tận nơi, chứ nói trên blog này chưa đạt lắm. Anh Tạo phải là người đứng ra tổ chức nhé, em làm chân tháp tùng Ba điều ước đấy
Chúc mừng, xin chúc mừng. trong danh sách này tôi có quen mấy người, vậy thì xin hai lần chúc mừng họ. Khao nhé các bạn ơi...
chúc mừng tất cả những người đạt giải cuộc thi. mong được đọc nhiều hơn những tác phẩm của các tác giả. mong HNVC mở được nhiều cuộc thi như thế này để nhiều người được tham gia và thể hiện mình.
CHÚC MỪNG CÁC TÁC GIẢ ĐẠT GIẢI.CHÚC MỪNG CUỘC THI THÀNH CÔNG TỐT ĐẸP. CHÚC ANH NTT VÀ CÁC ANH CHỊ MÙA GIANG SINH AN LÀNH.
3 truyện được giải nhất hay lắm. Xin chúc mừng các tác giả đoạt giải. Xin chúc mừng sáng kiến của HNVC.
Hì hì...! truyện ngắn bé xíu của em cũng được điểm danh rùi@ mừng wa! hii
Em cảm ơn hội ngộ văn chương đã tạo dđều kiện cho những cây viết bé xíu như em có dịp thử sức mình nhé!
Chúc mừng chị Thanh Hoa & tất cả mọi người!
Sáng ra đã chúc rồi (sau VCH)thế mà lại không chịu ở mà đi đâu mất. Bây giờ xin nói lại ý chính là chúc mừng HNVC và các tác giả đạt giải. Giải lớn không phải vì phần thưởng lớn! Giá trị văn chương đã được BGK đều là những người nổi tiếng chấm và theo tôi là rất chính xác. Năm ngoái ở thơtrẻ.com cuộc thi thơ cũng vậy, giá trị vầ vật chất không lớn chút nào, nhưng kết quả đó cũng được dư luận và xã hội trân trọng ghi nhận. Giờ đây, HNVC cũng làm được mtj việc thật nhiều ý nghĩa. Tôi nghĩ những người được giải có sự "kích cầu"tiếp tục phát triển khi thành công bước đầu được khẳng định. Có thể thừa với BTC nhưng tôi cứ nói,BTC gửi kết quả này cho báo VN để họ giới thiệu rộng rãi đánh dấu thành công của văn học mạng(blogs). Riêng các tác giả được giải, tôi biết một số người, biết để thêm tiếc, nhỡ ra các anh chị ấy tổ chức rửa giải thì mình sắp xếp không kịp cũng mất một bữa bia đấy. Chán thật! Tạm bỏ qua Thanh Hoa nhé, bây giờ cần chúc mừng các anh chị, tất cả bạn bè hàng xóm, một noel an lành, hạnh phúc!
Anh Vương Cường thân mến,
Ý kiến của anh chí phải. Sáng nay báo Đất Việt đã công bố kết quá cuộc thi (trước cả HNVC). Các bạn có thể mua tờ Đất Việt 24/12/2008 xem thêm ý kiến của BTC nhé.
Ừ, sao không gửi cho báo Văn Nghệ đưa tin nhỉ?
Oái. Tin này đưa ra đúng ngày Giáng sinh. Giáng sinh năm nay vui vẻ quá. Người được giải vui đã đành, người không được cũng vui lây vì có người sẽ phải đi rửa giải. Chúc 10 blogger được giải mau chóng hội ngộ nhé để bà con đến chúc tận nơi, chứ nói trên blog này chưa đạt lắm. Anh Tạo phải là người đứng ra tổ chức nhé, em làm chân tháp tùng Ba điều ước đấy
Viết bởi hoalucbinh |24/12/2008, 10:42
Ha haaaa... Chắc anh Tạo sẽ làm theo gợi ý của Lục Bình rồi. Nhưng sau giải thưởng này chắc két cũng rỗng luôn. Nhớ chi viện nhé.

I/
Trải qua một cuộc thi truyện cực ngắn mới hay dân weblog cụng lắm người tài. Thật ra những truyện đã đăng tải trên HNVC không phải"Cực ngắn". Có truyện đọc vã mồ hôi hột, hoa mắt mới xong được. Mới hay những văn nhân cực tài mới làm được những cái cực ngắn!
II/
Về giá trị giải thưởng chắc cũng "Cực kỳ"-Nghe đâu đạt đến mức phi vật thể!
Chúc các trạng nguyên,Thám hoa bút lực ngày một thâm hậu

Chân thành cảm ơn ! Chúc HNVC mùa giáng sinh có lưồng gió mới, an bình và sáng tạo để mọi người cùng lan tỏa niềm vui trên toàn cầu.
Thi viết truyện cực ngắn trên blog
Cập nhật lúc : 9:17 AM, 24/12/2008
Ý tưởng của nhà văn họ Nguyễn bắt nguồn từ suy nghĩ truyện cực ngắn hao hao giống các entry trên blog. Mặc dù chỉ do cá nhân tổ chức, cuộc thi cũng thu hút nhiều người tham gia và cổ vũ.
Kể từ khi công bố thể lệ vào tháng 8/2007, Ban tổ chức vanchuong.vnweblogs.com nhận gần 400 tác phẩm của 200 tác giả, hàng nghìn lượt comment cho các entry đăng tải truyện, trong đó không hiếm gương mặt thành danh như Đình Kính, nhà văn từng đoạt giải thưởng Hội nhà văn; Vũ Thanh Hoa, từng đoạt giải Văn học tuổi xanh… Ban tổ chức chọn được 60 truyện ngắn đủ điều kiện chấm giải. Ban giám khảo được thành lập với ba nhà văn tên tuổi: Phạm Ngọc Tiến, Trung Trung Đỉnh và Nguyễn Quang Lập.
Theo nhà văn Phạm Ngọc Tiến, thể loại truyện ngắn và cực ngắn đang được bạn đọc ưa thích, bởi nó phản ánh xu thế đời sống một cách chân thực. Đó cũng là lý do khiến tập truyện cực ngắn Tí ti thôi nhé của Trần Thu Trang chỉ trong một năm tái bản nhiều lần với số lượng hàng nghìn cuốn.
Đồng tình với Phạm Ngọc Tiến, nhà văn Trung Trung Đỉnh, Chủ tịch Hội đồng văn xuôi Hội nhà văn Việt Nam nhận xét: thời gian người đọc dành cho văn chương ngày nay không nhiều. Tìm đến thể loại truyện cực ngắn là cách độc giả đáp ứng nhu cầu đọc văn chương mà lại tốn ít thời gian. Dù đánh giá chưa có tác phẩm nào thực sự xuất sắc trong 60 truyện lọt vào chung khảo, nhưng nhà văn Trung Trung Đỉnh vẫn khuyến khích những sân chơi kiểu này. Ông cho rằng: “Đây là nơi thử thách ngòi bút rất nghiêm ngặt đối với mỗi nhà văn”.

Cuộc hội ngộ văn chương trên vanchuong.vnweblogs.com. Ảnh: Đức Long
Nhà văn Phạm Ngọc Tiến và nhà văn Trung Trung Đỉnh đều cho rằng, truyện cực ngắn là thể loại khó viết vì đòi hỏi kết cấu chặt, kết thúc phải luôn bất ngờ. “Nó ngắn đến cực ngắn, nhưng nó vẫn là truyện. Vì vậy, yếu tố kỹ thuật dựng truyện và giọng văn, nhất là cái kết rất quan trọng”, nhà văn Trung Trung Đỉnh nói. Giải thưởng cuộc thi Truyện cực ngắn trên trang web vanchuong.vnweblogs.com được trao vào hôm nay, 24/12.
2 giải nhất: Vũ Thanh Hoa với 2 truyện Truyện thằng Bo và Hàng không bán; Đức Hải với truyện Lạc.
3 giải nhì: Khuất Thanh Chiểu với truyện Ngụy lý, Lưu Quang Minh với Già trước tuổi, Vân Hải với Tình người.
5 giải ba: Đình Kính với Chọi trâu, Hiền BĐ với Không ngờ, Nguyễn Lâm Cúc với Ba điều ước, Phạm Dũng với Một vụ án mạng, Nguyễn Quốc Minh với Sáu cây chuối hột.
HÀ XUÂN
NH xin chúc mừng các anh chị đã đoạt giải.Cảm ơn nhận xét chí tình của BGK và chủ nhân HNVC. Hy vọng sáp tới sẽ có những cuộc thi độc đáo khác thu hút nhiều nhiều hơn người tham gia.( Cho BGK làm việc mệt nghỉ luôn. hì hì). Chúc mọi người thêm một năm tràn đầy niềm vui.






