Hoàng Thị Vinh - Một người Thơ bất ngờ

THƠ HOÀNG THỊ VINH

vin2Cách đây mấy tháng tôi bất ngờ nhận được mấy chục bài thơ của một người quen từ San Francico. Trước đây tôi chỉ biết chị là người yêu thơ từng công tác tại tạp chí Văn học nước ngoài của Hội Nhà Văn VN. Rồi chị thành Tiến sĩ làm Viện trưởng viện nghiên cứu Giáo dục Quốc tế. Rồi chị bất ngờ thành phu nhân của một lãnh sự quán Ucraina tại Mỹ. Giờ thì tôi lại thêm một bất ngờ nữa: Chị làm thơ. Một cô gái miền Trung nhiều mộng mơ lãng mạn từng đưa hàng trăm học sinh du học nước ngoài... lại làm nên những bài thơ trẻ trung và ngơ ngác về tình yêu như một cô gái dân tộc miền núi. Thế mới biết trong tâm hồn mỗi người thường ẩn chứa những bí mật lạ trong đó có bí mật... Thơ. Cô gái - phu nhân đó là Tiến sĩ Hoàng Thị Vinh.

43 bài thơ của chị đang được nhà xuất bản Văn học ấn hành có tên là MƯA HOA. HNVC xin giới thiệu một số bài thơ của chị.



YÊU NHAU


Em - dòng sông

Ra biển khơi

Ào vào anh

Sóng ôm vỡ vụn.


Sục sôi cuồng dại

Sóng dập vào " Em có yêu anh?"

Dịu dàng

Điên cuồng

Cao tít tắp "Yêu anh?"


Tràn bờ bọt trắng

Tanh nồng

Rong rêu và cá.


Anh như ngựa thảo nguyên

Phi mải mê

Núi đồi em đường cong mềm mại.

Anh khát

Con gấu biển banh vẹm trai tìm nước

Anh đói

Chồm vồ con hổ xé nuốt em.

Anh nóng

Trải em lưỡi lửa bò cùng khắp .

Anh tham

Con rồng hút cạn  em.

Cơn khát ngùn ngụt

Sục lùng khắp ngõ ngách.

Mắt em mặn

Hơi thở em ngọt

Môi em nhả mật

Nụ hoa nhả mật

Bông hoa nhả mật.

Anh - con ong uống cạn ngập vòi.


Anh chôn mình vào em

Hai mảnh một khuôn ghép lại

Gắn chặt anh  lôi cuốn chặt anh.

Anh đưa vào em đó là ngọn đuốc

Thắp chốn ăn lông ở lổ

Tổ tiên hì hục giống nòi.

Anh hú tên chúa tể sơn lâm

Anh gào lên bằng tiếng  của muôn loài thú.

Hang đá vọng lại tên em

Hang  đá vọng lại tên anh

Núi lở sỏi đá cây rừng đổ

Anh thành lũ

Em suối ngàn hương.


Ngàn năm cho đến bây giờ

Cuộc làm tình sinh sông nở biển

Cuộc làm tình sinh con đẻ cái.

Nữ Oa nương nương*  vén mây ngắm vóc ngà mặt nước

Thỏa nguyện  cười nhìn con cháu sinh sôi.


SF 24/1/10


* Nữ Oa nương nương sau khi tạo ra các loài động vật lòng vẫn không yên  như còn thiếu gì đó. Bước chân hiền dắt bà đến mặt nước bà soi mình nhìn thấy một sự diệu kỳ - một toà  đẹp hơn mọi cái bà đã tạo ra. Bà quyết định tạo ra con người. Loài người từ đó sinh ra và Nữ Oa nương nương là cụ tổ.

Sau đó có năm trời thủng mưa nhiều đe huỷ diệt dần sự sống trên mặt đất. Bà cầu cứu các thần và được giúp cõng đá vá trời ngăn nước trôi mặt đất. Hỡi con cháu của Nữ Oa hãy yêu nhau để bảo vệ và sinh sôi giống nòi toà người đẹp được sinh ra bởi nhu cầu  cái đẹp.


NGƯỜI ĐÀN BÀ SƯU TẬP NHÀ


Người đàn bà phù phiếm mộng mơ
Đi khắp bốn phương tìm bình yên chiếc tổ
Trong những ngôi nhà nhỏ xíu
Những ngôi nhà trang trí cho nhà
Người ta chưng vào tủ lên tường thắp nến...

(Hay đơn giản chỉ hai người yêu  dấu
Ngồi bên nhau muốn nhìn rõ mắt nhau hơn)

Chị âu yếm gọi là "Nhà tổ bình yên"
Nhà đẹp nhà giàu phải có đồ trang trí
Nhà có đẹp chủ nhà mới vượng.


Đi đến bất cứ đâu
Chị cũng đi tìm mua bằng được
Nhà Nhật Bản nhỏ xiu xinh đẹp
Nhà châu Phi cửa nhỏ không trần
Nhà châu Âu tuyết lạnh kín tường
Nhà Bắc Mỹ tiện nghi hiện đại
Nhà Trung Quốc mấy nghìn năm mái ngói...
Hay nhà cổ tích cô tiên xanh Bạch Tuyết bảy chú lùn
Bà phù thuỳ đến quả bầu ma lễ...
Chị mua đủ.
Nhà là nhà sắp đầy các tủ.

Về Việt Nam chị không mua được nhà!
Mái tranh thân thương nhường nhà mái ngói
Sao không ai bán nhà deco
Nhà Việt mái tranh vách đất
Lối đi vào lu nước buồng cau
Trẻ chơi trong sân gà ăn thóc lợn chạy rông?
Mái tranh mẹ già vào thơ ca giấc ngủ. Ở đâu?
Thế giới mê nhà deco kiểu đó
Nhà mái tranh mái ngói có tiếng cười.
Chị thèm có ngôi nhà mái cong thuần Việt
Tìm đâu ra.

- Nhà đây ai mua nhà tôi bán cho.
Chi ơi mua nhà có tiền là mua được.
Biệt thự chung cư liền kề tập thể
Nhà nát nhà nợ ngân hàng.... thoải mái mà mua.
- Tìm lâu rồi mà không thấy
Nhà deco để trang trí cơ mà!
- Nhà nào mà chẳng là đồ trang trí! 


Sắp hết nửa đời đi tìm tổ bình yên
Nếu Tình yêu là chẳng thể bình yên
Xin nói lại không tìm bình yên nữa
Tổ bình yên xây trên móng "chẳng yên bình" 

Nhà nào mà chẳng là đồ trang trí!
Còn nữa nửa đời. 


SF 29/1/10


HOẠ MI MƯA

Chim hoạ mi ngừng hót

Úp mặt trong lòng tay

Cây Sồi Thu đỏ mắt

Bên cửa mờ chân mây .

Chim họa mi xo ro

Trong chiếc lồng cửa mở

Đôi cánh gầy buông rủ

Cơn mưa chiều rưng rưng

Trời xanh bao la

Đã ở phía ngàn xa

SF 4/12/09-10/1/2010


NHỚ

Anh chê em nhút nhát

Viết thơ tình mà run.

Sao anh không lơ đễnh

Đạp xe                       

Húc thơ em

Cho  cong vênh

Em bắt đền

Anh đưa về mà sửa?!

Xa nhau mấy ngày

Chat hai câu thì một câu" Nhớ quá"

"Nhớ anh không nhớ nhất khi nào?"

Eo ai mà dám nói ra!

Anh  chê em tham

Giữ trong người làm của.

Vì em nhớ anh

Như trẻ sơ sinh nhớ  sữa mẹ

Như em thơ chờ bánh chờ quà

Như cô bé  cốm chanh  trèo  khế

Chưa kịp ăn nước bọt tứa rồi.

Nhớ anh

Như sơn nữ ngày xuân nhớ tiếng khèn hò hẹn

Như núi cao chiều xuống nhớ mây

Như Xuân  về nhớ cánh én  bay

Như  Hạ về nhớ ve đêm  xào xạc

Như  Thu về lá phong vàng  ngân nhạc

Như Đông nhớ cây bàng bạc lá co ro..

Nhớ ngày đầu câu nói vòng vo

Tay anh run tách trà hao mất nửa.

Nhớ mình ôm nhau ngoài đường. Bao đôi lứa

Hà Nội về đêm thật dịu dàng.

Nhớ anh vừa chạm bàn là cầm máy gọi em

Câu trước câu sau là lại "Ôi nhớ quá!"

Nhớ  khi em qua  ghế dài sau cửa

Anh kéo vào lòng âu yếm và hôn

Vuốt tóc em soi ngắm tâm hồn...

"Đừng bao giờ ngờ yêu nhiều không nhé

Vì yêu em nhiều yêu lắm lắm rất yêu"

Nhớ  anh  soi  khi bè bạn ngồi bên

Chực  đeo mắt em bằng cả  xâu kính mát

Không được  nhìn ai

Không được để ai nhìn!

Rồi mắt lại bừng khi em cười nói

Vì mắt em liếc anh rất  chi là điệu ...

Ôi nhớ quá người yêu ơi nhớ quá!

Em sẽ kết nhớ thành sợi thành  võng búi

Gửi đàn cò mang em đến với  anh

Điệu đà xinh đẹp tinh khôi...

SF 25/1/10


NGƯỜI ĐẸP VEGAS

Vegas bông hồng ngọc
Dũa mài
Khát khao yêu và dâng hiến.


Dạ khúc vườn yêu
Sa mạc Nevada
Run rẩy.


Núi đá lơ ngơ
Nhấp nhô đệm đàn
Bản tình ca  Las Vegas!

Em đẹp quá
Giữa mây trời bao la!

Nụ cười  sáng loá
Cát bừng  tiên sa.

Gió và tóc em  bay
Vẫy  miền khát vọng.


Giấc mê mơ
Mặt trời rắc tơ hoa nở.


Một ngày
Em về giữa sa mạc hồn
anh
Nắng bừng thác lũ
Tình yêu nảy mầm
Anh hồi sinh...

Nevada 12/11/09 

hgiang

"phu nhân của một lãnh sự quán Ucraina tại Mỹ"
Lanh su quan co phai là Toà lanh su không ?

Thet mec nho nho chu không phai bat be kiêu NU OA

TKV

NỖI BUỒN ĐÊM QUA

Anh nhìn xem
Nỗi buồn đêm qua là có thật
Bông hoa trên bàn tím tái thế kia!

Anh nhìn xem
Nỗi buồn đêm qua lớn lắm
Che cả mặt trời nắng tắt từ bình minh!

Anh nhìn xem
Nỗi buồn đêm qua dài rộng lắm
Chim khắp trời ngưng bặt thinh không!

Anh nhìn xem
Nỗi buồn đêm qua sâu lắm
Tận cùng đáy mắt em không ngủ!

Anh nhìn xem
Nỗi buồn đêm qua từ xa lắm
Khiến ngày xưa không do dự đón em đi!

Em đi.
Anh đừng nói
Nỗi buồn đêm qua là không có thật!

Nỗi buồn đêm qua tươi rói
Hóa kiếp mấy lần khói trắng mờ lối.

Em thích cái bài hơi giận dỗi này lắm này. Tks chị :x.

TKV

Chị làm thơ có nhiều ý tưởng lạ làm tôi thấy thật bất ngờ. Đúng là mỗi lần thấy chị có thêm một điều mới lại là một lần ngạc nhiên nhưng mới lạ và sinh động hình như là điều hiển nhiên ở chị Vinh. Nếu tự dưng chị tuyên bố sẽ làm ca sĩ hay họa sĩ chắc tôi chỉ còn biết vỗ tay hoan hô Ôi thích quá mà thôi. Tôi rất thích khi người ta sống sinh động phong phú nhiều trải nghiệm mà vẫn hồn nhiên như chị nhất là khi người ta là phụ nữ. Cuộc sống như vậy mới đẹp chứ. Hi hi.

Ut Son

Cái ông Ngày Đêm này sao mà đọc thơ lại cứ bắt bẻ người ta như đỉa thế nhỉ. Thơ mà cũng phân biệt chủng tộc sao? Nếu ông làm tổng thống Mỹ chắc ông sẽ đổ ngay. Nếu ông làm tuyên huấn VN thì các nhà thơ chết như ngả rạ. Nếu ông làm thơ thì ông sẽ làm nghị quyết của riêng ông... he he..

Tôi đọc bài thơ Tình yêu thích không chịu nổi. Và kính nể nhà thơ nữ HTV. Vì không mấy nhà thơ viết ra được sự bốc lửa của tình yêu như thế. Cám ơn chị HTV nhé.

Ngày Đêm

Giổ tổ "nữ Oa" ?

Với bài thơ "Yêu nhau" KHÔNG BIẾT TS.HOÀNG THỊ VINH ĐỊNH TỔ CHỨC GIỖ TỔ "NỮ OA" VÀO NGÀY NÀO ĐÂY ?

Pham Huy Ngợi

"Anh chôn mình vào em
Hai mảnh một khuôn ghép lại
Gắn chặt anh lôi cuốn chặt anh.
Anh đưa vào em đó là ngọn đuốc
Thắp chốn ăn lông ở lổ
Tổ tiên hì hục giống nòi".

Tôi thích quá máy chữ "hì hục giống nòi" chưa ai viết dược thế. Và câu này nữa:

"Cuộc làm tình sinh sông nở biển"

Hay quá bạn ơi!

Hoàng Thủy

Lần đầu tiên tôi được đọc thơ Hoàng Thị Vinh. Thơ chị thật mãnh liệt và trần đầy yêu thương khát vọng. Tôi nghĩ thơ chị trẻ hơn tuổi của chị trẻ hơn nhiều người gọi là "thơ trẻ" hiện nay. Lời nhận xét của HNVC ngộ ghê: những bài thơ trẻ trung và ngơ ngác về tình yêu như một cô gái dân tộc miền núi. Tôi thích chữ "miền núi ở đây vì thơ chị đang yêu như vậy. Thấy hình chị đẹp ghê.

Em chi

Thỏ chị luôn mang một tình cảm nồng cháy tuy là một người không am hiểu thơ ca nhưng đọc thơ chị trong em trào lên tình cảm lạ lùng rất khó diễn tả

HTV

Thư gửi anh Nguyễn Quốc Minh

Kính gửi anh Nguyễn Quốc Minh
Tôi rất hạnh phúc được anh tặng thơ. Bài thơ làm tôi nhớ Huế tôi đã từng thăm Huế. Cám ơn anh đã đọc thơ và nhận xét. Anh không đúng khi kết luận đoạn thơ cuối bài thơ Yêu nhau là "dở hơi" như anh viết ở trang web của anh. Thơ không bao giờ là dở hơi cả.Thơ phong phú đa dạng. Mỗi người đọc cảm thơ theo chủ quan của riêng mình. Có thể với anh Nữ Oa là nhân vật có ý nghĩa lịch sử. Nhưng bà là nhân vật huyền thoại không liên quan đến Việt Nam như anh có ý nói. Đó là nhân vật huyền thoại biểu tượng phụ nữ người mẹ người sinh nở biểu tượng tình cảm đẹp nhất lớn nhất - tình mẹ. Tình cảm đó không đóng khung dân tộc biên giới nó có trong mỗi con người. Ca ngợi tình cảm đó ở bất kỳ hình thức nào không thể nào là" tai hại" như anh viết. Tôi không phải nhà lịch sử triết học nhưng cho phép mình nhận xét anh đã không chuẩn khi kết nối một huyền thoại và vua Hùng lịch sử của dân tộc ta niềm tự hào của dân tộc ta. Điểm chung để liên tưởng là tình yêu thương con người. Vì chỉ với tình yêu rộng lớn với đất mình dân mình vua Hùng mới dựng nên đất nước Viêt Nam ta hùng mạnh .
Kính chúc anh thành công trong nghiên cứu sáng tác và kinh doanh.

HTV

Lời cám ơn

Kính gửi nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo
Được anh giới thiệu trên Hội ngộ văn chương là vinh hạnh lớn đối với em. Vì đây là tập thơ thứ nhất của em nên em rất quý trọng mong đợi những lời đánh giá của các nhà thơ nhà phê bình chuyên nghiệp và của những người yêu thơ. Em mong nhận được sự đồng cảm từ người đọc để cuộc sống thi vị hạnh phúc hơn. Xin trân trọng cám ơn nhà thơ.