Hoàng Thị Vinh - Một người Thơ bất ngờ

THƠ HOÀNG THỊ VINH

vin2Cách đây mấy tháng tôi bất ngờ nhận được mấy chục bài thơ của một người quen từ San Francico. Trước đây tôi chỉ biết chị là người yêu thơ từng công tác tại tạp chí Văn học nước ngoài của Hội Nhà Văn VN. Rồi chị thành Tiến sĩ làm Viện trưởng viện nghiên cứu Giáo dục Quốc tế. Rồi chị bất ngờ thành phu nhân của một lãnh sự quán Ucraina tại Mỹ. Giờ thì tôi lại thêm một bất ngờ nữa: Chị làm thơ. Một cô gái miền Trung nhiều mộng mơ lãng mạn từng đưa hàng trăm học sinh du học nước ngoài... lại làm nên những bài thơ trẻ trung và ngơ ngác về tình yêu như một cô gái dân tộc miền núi. Thế mới biết trong tâm hồn mỗi người thường ẩn chứa những bí mật lạ trong đó có bí mật... Thơ. Cô gái - phu nhân đó là Tiến sĩ Hoàng Thị Vinh.

43 bài thơ của chị đang được nhà xuất bản Văn học ấn hành có tên là MƯA HOA. HNVC xin giới thiệu một số bài thơ của chị.



YÊU NHAU


Em - dòng sông

Ra biển khơi

Ào vào anh

Sóng ôm vỡ vụn.


Sục sôi cuồng dại

Sóng dập vào " Em có yêu anh?"

Dịu dàng

Điên cuồng

Cao tít tắp "Yêu anh?"


Tràn bờ bọt trắng

Tanh nồng

Rong rêu và cá.


Anh như ngựa thảo nguyên

Phi mải mê

Núi đồi em đường cong mềm mại.

Anh khát

Con gấu biển banh vẹm trai tìm nước

Anh đói

Chồm vồ con hổ xé nuốt em.

Anh nóng

Trải em lưỡi lửa bò cùng khắp .

Anh tham

Con rồng hút cạn  em.

Cơn khát ngùn ngụt

Sục lùng khắp ngõ ngách.

Mắt em mặn

Hơi thở em ngọt

Môi em nhả mật

Nụ hoa nhả mật

Bông hoa nhả mật.

Anh - con ong uống cạn ngập vòi.


Anh chôn mình vào em

Hai mảnh một khuôn ghép lại

Gắn chặt anh  lôi cuốn chặt anh.

Anh đưa vào em đó là ngọn đuốc

Thắp chốn ăn lông ở lổ

Tổ tiên hì hục giống nòi.

Anh hú tên chúa tể sơn lâm

Anh gào lên bằng tiếng  của muôn loài thú.

Hang đá vọng lại tên em

Hang  đá vọng lại tên anh

Núi lở sỏi đá cây rừng đổ

Anh thành lũ

Em suối ngàn hương.


Ngàn năm cho đến bây giờ

Cuộc làm tình sinh sông nở biển

Cuộc làm tình sinh con đẻ cái.

Nữ Oa nương nương*  vén mây ngắm vóc ngà mặt nước

Thỏa nguyện  cười nhìn con cháu sinh sôi.


SF 24/1/10


* Nữ Oa nương nương sau khi tạo ra các loài động vật lòng vẫn không yên  như còn thiếu gì đó. Bước chân hiền dắt bà đến mặt nước bà soi mình nhìn thấy một sự diệu kỳ - một toà  đẹp hơn mọi cái bà đã tạo ra. Bà quyết định tạo ra con người. Loài người từ đó sinh ra và Nữ Oa nương nương là cụ tổ.

Sau đó có năm trời thủng mưa nhiều đe huỷ diệt dần sự sống trên mặt đất. Bà cầu cứu các thần và được giúp cõng đá vá trời ngăn nước trôi mặt đất. Hỡi con cháu của Nữ Oa hãy yêu nhau để bảo vệ và sinh sôi giống nòi toà người đẹp được sinh ra bởi nhu cầu  cái đẹp.


NGƯỜI ĐÀN BÀ SƯU TẬP NHÀ


Người đàn bà phù phiếm mộng mơ
Đi khắp bốn phương tìm bình yên chiếc tổ
Trong những ngôi nhà nhỏ xíu
Những ngôi nhà trang trí cho nhà
Người ta chưng vào tủ lên tường thắp nến...

(Hay đơn giản chỉ hai người yêu  dấu
Ngồi bên nhau muốn nhìn rõ mắt nhau hơn)

Chị âu yếm gọi là "Nhà tổ bình yên"
Nhà đẹp nhà giàu phải có đồ trang trí
Nhà có đẹp chủ nhà mới vượng.


Đi đến bất cứ đâu
Chị cũng đi tìm mua bằng được
Nhà Nhật Bản nhỏ xiu xinh đẹp
Nhà châu Phi cửa nhỏ không trần
Nhà châu Âu tuyết lạnh kín tường
Nhà Bắc Mỹ tiện nghi hiện đại
Nhà Trung Quốc mấy nghìn năm mái ngói...
Hay nhà cổ tích cô tiên xanh Bạch Tuyết bảy chú lùn
Bà phù thuỳ đến quả bầu ma lễ...
Chị mua đủ.
Nhà là nhà sắp đầy các tủ.

Về Việt Nam chị không mua được nhà!
Mái tranh thân thương nhường nhà mái ngói
Sao không ai bán nhà deco
Nhà Việt mái tranh vách đất
Lối đi vào lu nước buồng cau
Trẻ chơi trong sân gà ăn thóc lợn chạy rông?
Mái tranh mẹ già vào thơ ca giấc ngủ. Ở đâu?
Thế giới mê nhà deco kiểu đó
Nhà mái tranh mái ngói có tiếng cười.
Chị thèm có ngôi nhà mái cong thuần Việt
Tìm đâu ra.

- Nhà đây ai mua nhà tôi bán cho.
Chi ơi mua nhà có tiền là mua được.
Biệt thự chung cư liền kề tập thể
Nhà nát nhà nợ ngân hàng.... thoải mái mà mua.
- Tìm lâu rồi mà không thấy
Nhà deco để trang trí cơ mà!
- Nhà nào mà chẳng là đồ trang trí! 


Sắp hết nửa đời đi tìm tổ bình yên
Nếu Tình yêu là chẳng thể bình yên
Xin nói lại khô