TỔ QUỐC KHÔNG THỂ NÀO MẤT BIỂN
post by vanchuong @ 04 June, 2011 07:14

TRỊNH SƠN

Sông Hồng chảy về đâu
Sông Gianh sẽ về đâu
Cửu Long biết về đâu
Nếu một ngày Tổ quốc không còn biển
 
Con sóng mặn ngàn đời như dải lụa đào thơm
Chít eo thon mùa xuân em trẩy hội
Lóng lánh vẩy rồng Lạc Long Quân thẳng lưng nguồn cội
Hải đảo nhấp nhô khát vọng hòa bình
 
Đứng lên mau
Bước đi mau
Nếu một ngày Tổ quốc không còn biển
Ưỡn ngực Trường Sơn lăn đá lấp Vạn lý trường thành
Dải lụa đào nhuộm máu người hóa thành vuông khăn trắng
Hỡi kẻ thù, ai không có tình yêu ?
Mẹ ngóng con về
Vợ tiễn chồng đi
Anh đợi tin em
Tàn hơi khản giọng
Hỡi kẻ thù, ai không có quê hương ?
Ta tự hào vùi thân đắp nấm mồ dòng giống
Mãi mãi các ngươi phơi xác xứ người
 
Đứng lên mau
Bước đi mau
Nếu một ngày Tổ quốc không còn biển
Mọi dòng sông chung tên gọi Bạch Đằng
Mỗi chúng ta là một ngọn chông
Trái tim vót nhọn lửa căm hờn

Việt Nam, 31.05.2011

5/5 ra mắt sách “Hoàng Cầm hồn thơ độc đáo”
post by vanchuong @ 04 May, 2011 06:50

Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây/ Thư viện - Cafe Đông Tây

Trân trọng giới thiệu sách mới:

HOÀNG CẦM HỒN THƠ ĐỘC ĐÁO
(Gồm những bài viết về Hoàng Cầm của nhiều tác giả)

Lại Nguyên Ân chủ biên 

Tại Thư viện – cafe Đông Tây, nhà N 11A, đường Trần Quí Kiên, Cầu Giấy, Hà Nội, sách thường xuyên được bán với giá ưu đãi (giảm 40% giá bìa). Chúng tôi có thể gửi sách tới địa chỉ khách hàng theo yêu cầu (khách ở nước ngoài xin tính kèm theo cước phí Bưu điện, ở trong nước không tính cước). 

Mọi chi tiết xin liên hệ:

Thư viện – Cafe Đông Tây, N11A, Trần Quí Kiên, Cầu Giấy, Hà Nội.

Tel/Fax: 04.6267.1117;

E-mail: trungtamdongtay@gmail.com, hoac vanphong@dongtay.vn

(Toquoc)- Vào lúc 19h ngày 05/5 tới tại Trung tâm Văn hoá Ngôn ngữ Đông Tây, số 1 Trần Quý Kiên sẽ diễn ra buổi ra mắt tập sách “Hoàng Cầm hồn thơ độc đáo” do soạn giả Lại Nguyên Ân chủ biên.   (Xem tiếp)

Chuyện đời cong, thẳng và trong, đục...
post by vanchuong @ 21 July, 2010 10:18
Phạm Lưu Vũ
Trong kiệt tác kiếm hiệp kiêm chính trị cổ điển Tam Quốc Diễn Nghĩa, La Quán Trung tiên sinh từng ca ngợi cây dâu cổ thụ mọc trong sân nhà anh thợ đóng dép Lưu Bị là linh mộc, là hiện thân của phong thuỷ, đến nỗi bịa ra một ông thầy, đi qua nhìn thấy cái cây ấy bèn phán: "Cây dâu này mọc thẳng tắp, tán xoè như cái ô. Nhà ở dưới gốc cây này ắt sinh quý nhân". Quý nhân ấy chẳng phải Lưu Huyền Đức thì còn ai vào đây nữa. Cây dâu đó là cái ô Trời, là bản mệnh sự nghiệp của Lưu Bị sau này. Quả là về sau, Lưu Bị nhờ có cái bản mệnh ấy mà gặp được khối người ngay thẳng. Trong số đó, người quan trọng số 1 phải kể đến là vị quân sư Gia Cát Lượng (Khổng Minh). Thế nhưng La Quán Trung tiên sinh đã "lờ" đi không chép việc cái "ô" vĩ đại ấy rồi cũng đến lúc đổ kềnh.  (Xem tiếp)
TÔI QUẢNG CÁO TÔI
post by vanchuong @ 21 May, 2010 09:37
CHỈ CÓ TRÊN nguyentrongtao.org

loaChơi Blog được coi là "thương hiệu mạnh", nghĩa là khách vào ra nườm nượp, lại phần đa là "khách sộp". Đến cả các chú an ninh cũng đều đặn đáo qua, rồi còn hẹn mời đi nhậu. Cũng đã có lần bị "đánh" tơi bời mất cả mấy trăm bài viết, mấy nghìn comment, đau hơn mất của. Nhưng tôi vẫn chơi Blog suốt mấy năm nay. Chơi, và lập Hội để cùng chơi cả trên mạng lẫn ngoài đời. Blog vẫn ngày càng phát triển, không có gì thay thế được. Blog không chỉ mình tự chia sẻ với mình mà còn chia sẻ với toàn xã hội. Người ta gọi nó là "quyền lực thứ năm" kể cũng không ngoa. Nhiều khi Blog làm cho mấy ông anh từ quyền lực thứ nhất đến thứ tư chạy đôn chạy đáo đuổi theo Blog cho kịp thông tin. Trong đám Bloggers bạn bè tôi nhiều người từ thơ văn vườn cũng đã nhảy thẳng vào Hội Nhà Văn, cái Hội ai cũng chửi nhưng ai cũng muốn vào. Ngay bây giờ đây, nhiều người do chơi Blog mà văn thơ đã sánh vai với các cây đa cây đề, chỉ cần hạ cố viết cái đơn là vào luôn Hội Nhà Văn nhưng họ vẫn đang củng cố bạc vàng châu báu chữ, viết thêm văn làm thêm thơ in thêm sách, ngõ hầu cho tên tuổi trở thành "thương hiệu" đã. Vậy thì chơi Blog tuy mất thời gian, đêm ngày mài trí não, nhưng còn hơn là vô công rồi nghề ba hoa phét lác. Tóm lại, chơi Blog là... chơi có ích.  (Xem tiếp)

Trang ảnh THI SĨ HOÀNG CẦM của Nguyễn Đình Toán
post by vanchuong @ 06 May, 2010 20:31
NGUYỄN TRỌNG TẠO: Với tôi, Hoàng Cầm là nhà thơ lớn với bút pháp tân cổ điển. Ông làm mới thơ Việt cuối thế kỷ XX trên nền tảng văn hóa Việt mà nổi bật là văn hóa Kinh Bắc. Người mê và thuộc thơ ông thì nhiều vô cùng. Mấy năm gần đây, tuy biết nguồn sống của ông đang cạn dần, vậy mà mỗi lần nghe điện thoại về ông, tôi cứ thắc thỏm lo ông khó chống nổi bênh tật.

Sáng 6 tháng 5, tôi đang trên đường đến hội Nhà Văn thì nhận được điện của Nguyễn Đình Toán báo tin thi sĩ Hoàng Cầm đã qua đời trước đó 5 phút, tức là 9 giờ 25 phút. Tôi dừng xe bên đường thấy lòng trào lên một nỗi buồn khó tả. Tôi nhớ ngay câu thơ ngôn truyền của ông "Sông Đuống trôi đi/ Một dòng lấp lánh/ Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ".  (Xem tiếp)
Ai là người tri kỷ của nàng Kiều
post by vanchuong @ 05 May, 2010 22:03

kieu_tranhMAI VĂN HOAN

Ai là người tri kỷ của nàng Kiều là một câu hỏi hết sức thú vị. Từ trước đến nay đã có không ít người đề cập đến vấn đề này. Căn cứ vào chữ nghĩa trong Truyện Kiều và những mối quan hệ tình cảm của nàng Kiều, người thì nói đó là Kim Trọng, kẻ thì cho đó là Từ Hải. Người thì quả quyết: chỉ có Thúc Sinh mới thực sự là tri âm tri kỷ của Kiều...

Người Việt Nam xưa nay thường dùng cụm từ tri âm tri kỷ để chỉ những đôi bạn hoặc những cặp vợ chồng "đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu". Đó là những đôi bạn, những cặp vợ chồng hiểu nhau, thương yêu nhau, luôn quan tâm đến nhau, tạo điều kiện và giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Tri âm, tri kỷ đều những là từ Hán - Việt mang hàm nghĩa: người bạn tâm đắc, thấu hiểu tâm tư tình cảm của mình. Bá Nha - Chung Tử Kỳ, Lý Bạch - Đỗ Phủ, Nguyễn Khuyến - Dương Khuê, Xuân Diệu - Huy Cận... là những đôi bạn như thế. Được tin Dương Khuê mất, Nguyễn Khuyến than thở: Rượu ngon không có bạn hiền/ Không mua không phải không tiền không mua/ Câu thơ nghĩ đắn đo không viết/ Viết đưa ai, ai biết mà đưa... Tôi cho đó là những câu thơ thể hiện một cách đầy đủ, sâu sắc tình bạn tri âm tri kỷ.  (Xem tiếp)

Hoàng Thị Vinh - Một người Thơ bất ngờ
post by vanchuong @ 22 April, 2010 09:08

THƠ HOÀNG THỊ VINH

vin2Cách đây mấy tháng, tôi bất ngờ nhận được mấy chục bài thơ của một người quen từ San Francico. Trước đây, tôi chỉ biết chị là người yêu thơ, từng công tác tại tạp chí Văn học nước ngoài của Hội Nhà Văn VN. Rồi chị thành Tiến sĩ, làm Viện trưởng viện nghiên cứu Giáo dục Quốc tế. Rồi chị bất ngờ thành phu nhân của một lãnh sự quán Ucraina tại Mỹ. Giờ thì tôi lại thêm một bất ngờ nữa: Chị làm thơ. Một cô gái miền Trung nhiều mộng mơ lãng mạn, từng đưa hàng trăm học sinh du học nước ngoài... lại làm nên những bài thơ trẻ trung và ngơ ngác về tình yêu như một cô gái dân tộc miền núi. Thế mới biết, trong tâm hồn mỗi người thường ẩn chứa những bí mật lạ, trong đó có bí mật... Thơ. Cô gái - phu nhân đó là Tiến sĩ Hoàng Thị Vinh.

43 bài thơ của chị đang được nhà xuất bản Văn học ấn hành có tên là MƯA HOA. HNVC xin giới thiệu một số bài thơ của chị.  (Xem tiếp)

Võ Văn Trực với những câu thơ cháy đến tận cùng buồn vui
post by vanchuong @ 18 April, 2010 10:57
THÁI DOÃN HIỂU

Nhà thơ Võ Văn Trực thuộc loại tài thì vừa phải nhưng tình thì rất lớn. Chính cái chân tình đó đã giúp anh bù đắp được vào năng lực còn hạn chế và mong manh của mình, vươn lên đạt được những thành tựu mới đóng góp cho kho tàng thi ca hiện đại của dân tộc 4 bài thơ xuất sắc: "Chị, Vĩnh viễn từ nay, Thu về một nửa và Nghĩa địa làng, người ta sẽ còn đọc mãi.

Thơ ca viết về người mẹ có rất nhiều nhưng xưa nay chỉ có bài Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa của nhà thơ Nguyễn Duy là hay hơn cả. Danh tác thứ hai về đề tài này là bài Vĩnh viễn từ nay của anh Võ. Chúng tôi xin nói kỹ về bài thơ Vĩnh viễn từ nay của anh.  (Xem tiếp)
Tài liệu mật 1966: Đặng Tiểu Bình, Lê Duẩn...
post by vanchuong @ 14 April, 2010 23:31

Thảo luận giữa Chu Ân Lai, Đặng Tiểu Bình,

Khang Sinh, Lê Duẩn và Nguyễn Duy Trinh

Ngày 13-04-1966

Trung Quốc nhấn mạnh tầm quan trọng trong việc viện trợ của Trung Quốc cho Việt Nam, trong khi chỉ ra [những điểm] có vẻ ngờ vực từ phía Việt Nam; Việt Nam dựa vào sự hỗ trợ của Trung Quốc.


Đặng Tiểu Bình: các ông đã nói về sự thật cũng như đề cập đến sự công bằng. Vậy các ông vẫn còn sợ cái gì? Tại sao các ông lại sợ không làm vừa lòng Liên Xô, vậy còn Trung Quốc thì sao? Tôi muốn nói thẳng với các ông những điều hiện tại tôi cảm nhận: các đồng chí Việt Nam có những suy nghĩ khác về phương pháp giúp đỡ của chúng tôi, nhưng mà các ông chưa nói với chúng tôi.  (Xem tiếp)

Tình Thủ đô cũng thể Thủ đô
post by vanchuong @ 08 April, 2010 11:08
tinhthudoHNVC: Khi HNVC đưa bài của nhà thơ Dương Tường giới thiệu bài "Tình Thủ đô (của Hữu Loan): Một kiệt tác đời hồ như quên hẳn“, nhà văn Đặng Ái cho rằng bản ấy không chính xác. Và nhà văn Đặng Ái đã có thêm thông tin về bài thơ này khi nhà thơ Hữu Loan cung cấp bản thảo tập thơ cho Đặng Ái (bài thứ tư trong bảng mục lục: Thủ đô - ảnh bên). Vậy HNVC xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc. 


Tình Thủ đô cũng thể Thủ đô

 Đặng Ái


      Khoảng năm 1991- 1992, khi tôi còn làm việc ở Hội Văn nghệ Thanh Hóa, chúng tôi có ý định in một tập thơ của Hữu Loan. Ông đã đưa tôi xem khá nhiều bản thảo thơ. Bản thảo có cái chép tay, có cái dánh máy (đánh máy kiểu cổ chứ không phải vi tính như bây giờ), tự tay ông gạch xóa sửa chữa, ghi chú cẩn thận. Cùng với bản thảo Hữu Loan còn sắp xếp mục lục và đặt tên cho tập thơ. Có điều ông đặt 3 cái tên liền: Thánh mẫu hài đồng,  Một du giữa hai đen taQuê hương trong mắt em. Xem ra ông không dứt khoát được cái tên nào nên cho phép tôi lựa một.  (Xem tiếp)

Củi hứa hôn
post by vanchuong @ 08 April, 2010 06:11

Củi hứa hôn (loong xare hoặc loong chier) là một tập tục lâu đời của đồng bào dân tộc Jẻ-T'riêng ở quanh khu vực huyện Đăk Glei cực bắc tỉnh Kon Tum.

          Ngày nay, đi trên con đường thiên lý Hồ Chí Minh nối liền nam bắc, đoạn ngang qua vùng này rất dễ dàng bắt gặp những đống củi to đều đặn được xếp ngay ngắn, cao đụng hiên nhà ở những buôn làng người Jẻ-T'riêng lưa thưa ẩn hiện ven đường. Đó là những đống củi hứa hôn của các cô gái chuẩn bị cho ngày "bắt chồng".

          Con gái Jẻ-T'riêng có lệ lấy chồng sớm. Thường ở độ tuổi 16-18. Do vậy, chừng 14-15 tuổi là các cô đã bắt đầu đi rừng gùi củi về xếp dần quanh nhà. Nói cách khác là thấy nhà nào có đống củi kiểu ấy thì biết có con gái sắp đến tuổi lấy chồng.

          Củi hứa hôn được làm rất kỳ khu cẩn thận chứ không như củi thường dùng hằng ngày. Trước hết phải chọn loại cây gỗ khi khô sẽ nức theo sớ dọc, dễ chẻ. Thường được chọn nhất là cây gỗ dẻ. Vì thế nên củi hứa hôn được gọi là loong xare (loong: củi, xare: cây gỗ dẻ; còn loong chier: củi cưới). Tục lệ không bắt buộc nhất thiết chỉ là gỗ dẻ, nhưng ít ra cũng phải được phần lớn là thứ gỗ này, vì nó chắc thịt, cháy tốt và đượm than.  (Xem tiếp)

Hội Nhà Văn VN: Sự thành lập và 2 năm đầu tiên (1957-1958)
post by vanchuong @ 05 April, 2010 06:27
LẠI NGUYÊN ÂN

Đề cương tóm tắt

Đầu tháng 4/1957, Hội Nhà văn Việt Nam ra đời, sau Hội nghị thành lập Hội Nhà văn, họp tại Hà Nội từ 1/4/1957 đến 4/4/1957.

Đây là lần đầu tiên ở Việt Nam có một hiệp hội của những người viết văn, mặc dù đây không phải một hiệp hội độc lập, trái lại đây là một hiệp hội được đặt trong khuôn khổ là thành viên của Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam, ‒ đến lượt mình, Hội Liên hiệp VHNTVN là thành viên Mặt trận Tổ quốc Việt Nam; và Mặt trận TQVN là tổ chức do Đảng Lao động Việt Nam (đảng cầm quyền) lập ra để tập hợp và lãnh đạo các thành phần xã hội khác nhau; Hội NVVN cũng được đặt dưới sự lãnh đạo của Ban Chấp hành Trung ương Đảng LĐVN, trực tiếp là Ban Tuyên huấn Trung ưng Đảng; kinh phí hoạt động của Hội NVVN do ngân sách nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa chu cấp.  (Xem tiếp)

VĂN NGHỆ VÀ CHÍNH TRỊ
post by vanchuong @ 02 April, 2010 15:53

VĂN NGHỆ VÀ CHÍNH TRỊ

Lê Ngọc Trà

Mấy chục năm qua đất nước chúng ta sống chủ yếu bằng đời sống chính trị. Cách mạng, chiến tranh, các sự kiện chính trị, sinh hoạt chính trị đi vào cuộc sống hàng ngày. Mọi thứ đều được đo bằng chính trị. Từ đánh giá con người đến xem xét tác phẩm, tất cả chủ yếu đều quy về lập trường, quan điểm, đôi khi cả những thứ rất xa như ăn mặc, cách sử dụng các hình thức miêu tả nghệ thuật. Người ta cũng tự nhiên biến thành con người chính trị lúc nào không biết. Trong không khí đó vấn đề văn nghệ và chính trị, hay nói đúng hơn, chính trị và văn nghệ, trở thành vấn đề cơ bản nhất của lý luận, thành nội dung chủ yếu của sáng tác nghệ thuật. Do tầm quan trọng của nó, vấn đề chính trị và văn nghệ trở nên một đề tài có cái gì như là hơi "thiêng", và vì vậy ít người dám bàn hoặc giả có bàn thì cũng chỉ nói một cách kính cẩn. Mà trong khoa học đã cung kính như thế thì khó có thể có ý kiến gì cho mới mẻ, sáng tạo. (Xem tiếp)

Tình Thủ đô của HỮU LOAN
post by vanchuong @ 31 March, 2010 07:58

Tình Thủ đô
Một kiệt tác đời hồ như quên hẳn
 

Dương Tường

Là do cô nhà thơ trẻ Dạ Thảo Phương tự dưng bàn sang chuyện cầu Long Biên, cái tháp Eiffel nằm ngang vắt qua sông Hồng ấy. Ấy thế là quẫy lên từ sâu thẳm ký ức tôi những câu đầy hào khí: "Qua cầu Long Biên/ Sông bóng người đi/ Vai cao rộng/ Mặc núi rừng Việt Bắc..." trong bài thơ "Tình Thủ đô" của Hữu Loan.

Bài thơ mà cách đây nửa thế kỷ, bọn tôi, mấy gã lính văn nghệ tuổi ngoài hai mươi, thường say sưa cùng nhau tấu lên giữa rừng sâu Việt Bắc hay Trung Thượng Lào mà nước mắt giàn giụa. Tôi bảo Thảo Phương: "Có một bài thơ về Hà Nội kháng chiến mà chú coi là một kiệt tác bị lãng quên, nghĩa là chưa từng được đưa vào bất cứ tuyển tập thơ Việt Nam nào từ trước tới nay. Cháu có muốn nghe không?" và tôi cao hứng đọc luôn. Nhưng đến câu: "Đoàn Giải phóng quân đi/ Như gại dao trên đường nhựa..." thì tôi bỗng khựng lại, không sao nhớ tiếp được. "Chao, trí nhớ suy yếu cùng với tuổi già dạo này luôn chơi mình những vố thật khăm!" - tôi bực bội nghĩ thầm.  (Xem tiếp)

'Đừng để mẹ tôi nói về Xuân Quỳnh - Lưu Quang Vũ'
post by vanchuong @ 28 March, 2010 09:06
'Đừng để mẹ tôi nói về Xuân Quỳnh - Lưu Quang Vũ'

"Tôi xin đề nghị các đồng nghiệp của tôi: Không nên để mẹ tôi nói về Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ, bởi vì không thể có người phụ nữ nào đủ cao thượng để có thể ca ngợi tình yêu của người chồng cũ với một người phụ nữ khác", Lưu Minh Vũ chia sẻ.

- Anh từng nói thời nhỏ, anh sống với má Quỳnh nhiều hơn cả mẹ Uyên, vì sao thế?

- Bố mẹ tôi chia tay năm tôi lên hai tuổi, tòa xử tôi ở với mẹ, và bố tôi tất nhiên phải có trách nhiệm với tôi. Hồi bé, bà nội tôi ở cùng một khu tập thể, cùng tầng, tôi nhớ là cứ chạy lên chạy xuống, không ở với ai nhiều hơn, tôi hay lên với bà nội, vì còn có các cô các chú.

Năm tôi học cấp 1, tôi theo mẹ sang ở nhà mới, hình như vào đầu năm 1976, nhưng tôi vẫn sang bà, sang bố má luôn, vì Khu tập thể 96 Phố Huế vẫn là nơi tôi sinh ra và lớn lên, và ở nơi mới, mẹ tôi cũng đâu phải chỉ sống 1 mình, bà cũng đã có 1 gia đình mới. Khi đã lớn học cấp 2 (1980), tôi sang ở hẳn với bố, cho đến khi bố má mất đi, tính cụ thể về thời gian vật chất, tôi ở với bố và má Quỳnh nhiều hơn.

 Vợ chồng Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh.

 (Xem tiếp)

Tản mạn đôi dòng về cái sự "văn nô ..."
post by vanchuong @ 21 March, 2010 14:19

Tản mạn đôi dòng về cái sự "văn nô ..."
Nguyễn Chính

Có lần tôi được nghe ông K, một người rất mê đọc sách nói thế này  : "Từ hơn ngàn năm trước, Khổng Tử đã dạy học trò của mình rằng, đã là trí giả thì không thể bị u mê, càng không thể vì mấy đấu gạo mà viết cho kẻ bất nhân ...". Tôi bảo : "  Chỉ vì được mấy đấu gạo mà viết cho bọn thất đức, thì là bồi bút rồi còn gì". Ông K bảo " Đúng vậy ! nhưng lũ bồi bút lại được sinh ra từ cái sự văn nô". Tôi hỏi lại " Văn nô là sao ?".  Ông K bảo " Là sao, thì chú phải tìm hiểu. Chỉ biết cái sự ấy nó làm hỏng cả một nền văn học. Nó biến không ít kẻ cầm bút thành thứ mạt hạng. Nó ...". Tôi vội xua tay " Thôi, thôi  xin bác, xin bác, em sẽ tìm hiểu, sẽ tìm hiểu...". Ông K liền nhìn tôi như kẻ xa lạ, nhìn từ đầu xuống chân, lại từ chân lên đầu, rồi chỉ  vào tôi mà rằng : " Nhìn chú kìa, mới nghe thế mà  đã, trên thì mặt xanh như đít nhái, dưới thì vãi cả ra  thế kia rồi, thì cầm bút thế đéo nào được".  (Xem tiếp)

TỪ ĐIỂM TÂM ĐẾN... NHẬU NHẸT
post by vanchuong @ 10 March, 2010 05:33
NTT: Bạn nhậu thường thương nhau, thương nhau đến nỗi "một đứa vợ la chục đứa kinh", nghĩa là cùng sợ vợ của bạn. Tuy vậy, Phạm Lưu Vũ với một bài tản văn sắc sảo, hóm hỉnh và dễ thương đã phát hiện ra chất quân tử của dân nhậu... bình dân: "Vừa "quang minh chính đại", vừa có đủ "nhân, nghĩa, lễ, trí, tín", đạo lý "nhậu" xem ra cũng khối điều ghê. Thế mới có câu: "phi nhậu nhẹt bất thành quân tử" (không nhậu nhẹt không thể thành quân tử), lại có câu: "phi nhậu nhẹt bất trượng phu" (không nhậu nhẹt không phải đấng trượng phu)"...


TỪ ĐIỂM TÂM ĐẾN... NHẬU NHẸT

Phạm Lưu Vũ  (Xem tiếp)

LẤY VỢ NHÀ THƠ - CƯỜI MỘT KHUYẾN MẠI MỘT
post by vanchuong @ 09 March, 2010 08:32
Bùi Hoàng Tám

Nhiều bạn trẻ hỏi tôi rằng: "Có nên lấy vợ là nhà thơ không?" Tôi có thể lấy tất cả tài sản văn chương còm cõi của tôi ra mà cam kết với các bạn rằng: "Nên, rất nên, một ngàn lần nên. Tôi khuyên bạn, tôi xui bạn, bạn hãy lấy một nhà thơ làm vợ. Bạn sẽ thấy cuộc đời vui lắm, sướng lắm, an toàn lắm, đầy đủ lắm và đáng yêu, đáng sống lắm lắm".

Xét trên phương diện tình cảm, tôi có thể khẳng định với bạn rằng về mặt này khó ai có thể sánh nổi các nhà thơ nữ.

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt đời thường ai chả có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi

(Xuân Quỳnh)  (Xem tiếp)
Ván cờ lạ
post by vanchuong @ 07 March, 2010 23:20
Ván cờ lạ

Tạp văn của Phạm Lưu Vũ

Ngồi buồn giở "Sử kí" ra bói. Gặp ngay câu: "... ngươi tưởng ta học nhiều mà biết có phải không? Không đâu. Ta lấy một điều để quán triệt tất cả..." Lại cụ Khổng nói đây. Tiếc rằng ý tứ này không biết bao nhiêu người cũng từng nói đến rồi. Huống chi theo tự dạng của chữ "cổ", thì cái gì cứ 10 miệng nói đến đều được coi là đã cũ. Vậy thì cái câu: "thập niên chi kế..." với "bách niên chi kế..." gì đó của cụ Quản xem chừng còn cũ hơn. Tóm lại các cụ ngày xưa chỉ được cái... "cũ" rích! Chẳng trách đi học chả để làm gì, thà cứ túm thắt lưng quần lại rồi... ở vậy cho xong. Nhưng có câu này thì chưa cũ thật. Ai như cụ Lão bảo: "Học, tri kì thiên, tri kì địa, tri kì nhân, bất tri... kì cục" (học, để biết trời lạ, đất lạ, người lạ, song không thể biết... ván cờ lạ). Không thể biết hay không cần biết? Cụ Lão vốn nổi tiếng mông lung lắm, chữ của cụ phải tuỳ "thời" mà dịch mới được. Các vị túc nho ngày trước chỉ giảng chữ "cục" ở cuối câu nói ấy nghĩa là ván cờ, là thời thế, cuộc đời, v.v... (Bác Tú Xương có câu: "nhập thế cục bất khả vô văn tự..."). Hay nhỉ, chữ "cục" té ra chẳng phải tầm thường. Vậy mà xưa nay quen mồm nói "cục cứt", lại cứ tưởng đó chỉ là một danh từ chung (không cần viết hoa), thầy cô giảng có thể dùng làm chủ ngữ, tính ngữ, vị ngữ, thậm chí rất... "bổ" ngữ nữa, v.v... Hóa ra chỉ hai từ ấy thôi, cũng đã đủ làm nên một câu (thành ngữ) rất ư hoàn chỉnh. Khi ấy dịch đầy đủ sẽ (phải) là: "cục cứt" = ván cờ / thời thế... như cứt. Rõ ràng là một thành ngữ dùng (phép so sánh) để chỉ... thế sự rất chi đáo để. Giờ mới hiểu tại sao Nguyễn Huy Thiệp lại để cho huyền thoại dân tộc kiêm ông tổ của nghề ca hát Trương Chi cả 5 lần ngôn, mỗi lần chỉ ngôn độc chữ "cứt", mà giấu biệt đi chữ "cục" ở đằng trước. Chắc do sợ "phạm huý" hay sợ bị kiểm duyệt đây? (biết đâu đã bị NXB cắt mất thật?). Cắt cũng chả sao, bác Thiệp nhẩy? Bởi một gã hay bị xì - trét như Trương Chi một khi đã ngôn ra chữ "cứt", thì người nghe tất sẽ hiểu có chữ "cục" lấp ló đâu đấy. Trương Chi quả nhiên là con người đại diện cho nỗi bất hạnh lớn của dân tộc, có chữ "cục" mà cũng bị cấm không được quyền phát ngôn. JJJ - rõ ba khỉ! (xin đọc là "bố khỉ"!, bởi "ba" = "bố"), v.v... Thế còn ván cờ lạ? Nó là cái ván cờ nào vậy? bí hiểm quá cụ Lão ơi.  (Xem tiếp)

Tập truyện đầu tay của Lưu Quang Minh
post by vanchuong @ 06 March, 2010 19:54
bia sach gia tai tuoi 20 xuat copy
HNVC: Cách đây 2 năm HNVC đã từng giới thiệu Lưu Quang Minh như một bất ngờ trong làng viết văn trẻ với tác phẩm "Cô đơn trên mạng": NGUYỄN TRỌNG TẠO: Tôi bất ngờ lặng đi một lát sau khi đọc Truyện ngắn "Cô đơn trên mạng" của Lưu Quang Minh. Câu chuyện một blogger nữ cô đơn giữa ba má không hạnh phúc, với những blogger láng giềng tưởng vô cùng bình thường lại hóa ra đầy ý nghĩa nhân sinh. Với giọng văn chân thật, khúc chiết rất "có nghề", tác giả "Lưu Quang Minh, 19 tuổi, Sinh ngày 18 tháng 5 năm 1988, Sống và học tập tại TPHCM" lại khiến tôi thêm một bất ngờ nữa khi đọc mấy dòng lý lịch tự khai này trong mail gửi về Hội Ngộ Văn Chương. Nếu đúng là như vậy, thì không còn nghi ngờ gì nữa, tôi có quyền nói: Người bạn trẻ này có thể trở thành một nhà văn. Tại sao không?

Và sau đó anh đoạt giải nhì cuộc thi Truyện cực ngắn của HNVC.

Từ những truyện ngắn ban đầu đó, tháng 3 năm nay, Lưu Quang Minh đã cho xuất bản tập truyện ngắn đầu tay "Gia tài tuổi 20" do nxb Văn Học ấn hành. Tập truyện này khẳng định một cây bút trẻ đang bước những bước vững chắc vào làng văn của chúng ta.

HNVC trân trọng giới thiệu cuốn sách đầu tay của Lưu Quang Minh cùng 2 bài viết của tiến sĩ Nguyễn Thi Minh Thái và Trần Trà My.

 (Xem tiếp)
1 2 3 ... 23 24 25  Sau»
Powered by vnWeblogs. Valid XHTML and CSS