Chùm
thơ mới của Nguyễn Công Bình
NGUYỄN TRỌNG TẠO: Khi người ta đồng loạt hướng bút vào thơ tình, thì Nguyễn
Công Bình thảng thốt về thơ thế sự. Có một điều gì đó không bình thường đang
day dứt hồn thơ của anh như một thời đau đáu chưa qua. Những câu thơ khiến
người đọc chạnh đau, chạnh lo và chạnh thương hơn đất nước mình. Có cái gì ngột
ngạt trong thơ anh? Và bởi thế anh thèm như con chim: cho mãi tận bây giờ/ chim vẫn tự do/ bay
và hót... (Xem tiếp)
Ua chầu chầu... Đào Kim Hoa 1+2
Thư mục: Tổng hợp | Đăng ngày: 17:20 25-06-2009
1. Mình về quê, ăn chơi nhảy múa cả tuần, thỉnh thoảng nhảy vào blog re còm chứ không lướt mạng, nên chẳng biết chuyện gì. Ra Hà Nội vào blog Ngô Minh mới biết nàng Đào Kim Hoa đạo thơ Hữu Thỉnh, Lò Ngân Sủn tại Festival thơ quốc tế Đài Bắc, ngao ngán hết nỗi.
Mình gõ google ba chữ Đào Kim Hoa một phát, chỉ trong 0,31 giây có đến 3.850.000 kết quả, thất kinh. He he em béo này bây giờ nổi tiếng ghê. Blog anh Tạo ( Nguyễn Trọng Tạo) có nói ở Đài Bắc khi em béo dự Festival thơ có đến bốn chục ngàn trang website nhắc đến ba tiếng thiêng liêng ba tiếng ngọt ngào Đào Kim Hoa ôi Đào Kim Hoa, chết cười. (Xem tiếp)
Lá thư từ thế giới bên kia
Nguyễn Tấn Phát (chụp 1-2008). Ảnh: Hiệu Minh
Bài viết gửi hương hồn cháu Nguyễn Tấn Phát và những nạn nhân tử vong trên chuyến xe Hà nội Ninh Bình 12-6-2009.
Thưa các ông, các bà, các bậc cha mẹ, các cô chú, các anh chị và các bạn.
Khi viết thư này thì cháu, Nguyễn Tấn Phát, đã ở bên kia thế giới, dù mới sống ở nhân gian được bốn năm nay. Hơn một tuần nay, người mẹ thương yêu của cháu đang nằm trong bệnh viện, lúc tỉnh, lúc mê, đang trải qua những cơn đau đớn về thể xác và tinh thần tại một bệnh viện của tỉnh Hà Nam. Mẹ cháu vẫn chưa biết là đứa con trai Tấn Phát yêu quí gọi là "cún", đã rời khỏi thế gian. Dẫu rằng linh tính báo cho mẹ biết, "cún" Phát không còn nữa, tại sao không thấy vào thăm mẹ.
Bố đi công tác ở Ninh Bình và đã về quê từ mấy hôm trước. Ông bà nội nhớ cháu và muốn cả nhà xum họp. Thế là hai mẹ con ra bến xe phía Nam. Niềm vui khôn tả mỗi khi cháu được về nơi bố mẹ cháu đã cất tiếng chào đời. Cố đô Hoa Lư đẹp mê hồn với 99 ngọn núi, non nước hữu tình, có Đinh Bộ Lĩnh và Lê Đại Hành lên ngôi vua từ ngàn năm trước. Thật tự hào được sinh ra từ một miền đất như vậy. (Xem tiếp)
Lá thư từ thế giới bên kia
Nguyễn Tấn Phát (chụp 1-2008). Ảnh: Hiệu Minh
Bài viết gửi hương hồn cháu Nguyễn Tấn Phát và những nạn nhân tử vong trên chuyến xe Hà nội Ninh Bình 12-6-2009.
Thưa các ông, các bà, các bậc cha mẹ, các cô chú, các anh chị và các bạn.
Khi viết thư này thì cháu, Nguyễn Tấn Phát, đã ở bên kia thế giới, dù mới sống ở nhân gian được bốn năm nay. Hơn một tuần nay, người mẹ thương yêu của cháu đang nằm trong bệnh viện, lúc tỉnh, lúc mê, đang trải qua những cơn đau đớn về thể xác và tinh thần tại một bệnh viện của tỉnh Hà Nam. Mẹ cháu vẫn chưa biết là đứa con trai Tấn Phát yêu quí gọi là "cún", đã rời khỏi thế gian. Dẫu rằng linh tính báo cho mẹ biết, "cún" Phát không còn nữa, tại sao không thấy vào thăm mẹ.
Bố đi công tác ở Ninh Bình và đã về quê từ mấy hôm trước. Ông bà nội nhớ cháu và muốn cả nhà xum họp. Thế là hai mẹ con ra bến xe phía Nam. Niềm vui khôn tả mỗi khi cháu được về nơi bố mẹ cháu đã cất tiếng chào đời. Cố đô Hoa Lư đẹp mê hồn với 99 ngọn núi, non nước hữu tình, có Đinh Bộ Lĩnh và Lê Đại Hành lên ngôi vua từ ngàn năm trước. Thật tự hào được sinh ra từ một miền đất như vậy. (Xem tiếp)
ВЕСЕННИЙ ВЕЧЕР
Тихо струится река серебристая
В царстве вечернем зеленой весны.
Солнце садится за горы лесистые.
Рог золотой выплывает луны.
Запад подернулся лентою розовой,
Пахарь вернулся в избушку с полей,
И за дорогою в чаще березовой
Песню любви затянул соловей.
Слушает ласково песни глубокие
С запада розовой лентой заря.
С нежностью смотрит на звезды далекие
И улыбается небу земля.
С. Есенин 1912
Dịch nghĩa:
CHIỀU XUÂN
Dòng sông bạc êm đềm chảy
Trong vương quốc buổi chiều của mùa xuân xanh.
Mặt trời gác phía sau rừng núi.
Chiếc sừng vàng của mặt trăng nhô lên.
Phương tây phủ một dải màu hồng,
Thợ cày từ đồng trở về thôn,
Và ven đường ở trong rừng bạch dương
Chim hoạ mi cất giọng hát bài tình ca.
Từ phía tây dải ráng chiều hồng mơn man
lắng nghe những bài hát sâu lắng.
Mặt đất âu yếm nhìn những vì sao xa
Và mỉm cười với bầu trời.
CHIỀU XUÂN
Dòng sông bạc nước liu riu
Trôi trong vương quốc buổi chiều thanh xuân
Mặt trời gác dãy xa xanh
Trăng non nhú mảnh sừng vàng lên không
Đằng tây phủ dải lụa hồng
Thợ cày ngưng việc từ đồng về thôn
Họa mi cất tiếng ven đường
Khúc ca tình ái trong rừng bạch dương
Mé tây ửng dải ráng hồng
Mơn man nghe khúc nhạc lòng lắng sâu
Đất bằng cười với trời cao
Ngước nhìn âu yếm muôn sao xa vời.
Đậu Xuân Khoa dịch - 05.2009
Hiệu Minh
Câu chuyện liên quan đến Phạm Duy và Phạm Tuyên, Trịnh Cung và Trịnh Công Sơn. Một sự trùng hợp kỳ lạ về nghề nghiệp và tên họ, kể cả sự nổi tiếng. Người yêu nhạc Việt nam làm sao mà không biết những tên tuổi trên. Tuy thế, vài bài viết gần đây liên quan đến nền âm nhạc Việt Nam của họ lại như những nốt nhạc quá trầm làm cho những người mê nhạc như người viết bài này không hát được như xưa.
Ảnh: Phạm Duy và Trịnh Công Sơn (Xem tiếp)
Ngẫu cảm 1
sẽ còn lại một mùa hè kỳ lạ
bùn đỏ chảy thành sông
lảm làm lam
ẳn ằn ăn
làm và ăn
ăn không làm
cuồn cuộn
thuốc diệt chuột rao đầy các hẻm
made in china
ăn mày nằm dài tụng kinh ê a
ăn chặn lè phè nhà hàng máy lạnh
ăn bẩn rúc sâu các siêu dự án
ăn như không thơn thớt nói cười
sẽ còn lại giấc mơ của rác
giấc mơ bùn đỏ
không hỏa táng không chôn đâu được
rác và bùn cùng lịch sử sang trang
mơ tiếp những giấc mơ nồng nặc
Chợ Trời phi vật thể
Truyện ngắn của Hòai Hương
1.
Gọi là cái quán cho có vẻ bình dân như cánh nghệ sĩ đến đây bảo thế, nhưng thật ra nó là một tiệm cà phê- bar khá lớn và đủ độ sang trọng để không làm phật lòng khách sang lẫn khách hèn. Nó nổi tiếng vì nằm kề ngay trụ sở của một Hội nghệ thuật lớn nhất nhì trong các Hội, ở thành phố cũng lớn nhất nhì nước. Những người hay tới đây tòan "tao nhân mặc khách" trong giới nghệ. Họ trình diễn bộ mặt nhân gian với đầy đủ cung bậc của những hỉ, nộ, ái, ố, ai, bi, lạc. Từ sáng đến trưa, từ trưa đến chiều, từ chiều đến khuya. Lúc nào chủ quán cũng có khách đến ngồi. Vào quán này, được cái tự do, không ai mắc mớ đến ai, và được coi đủ thứ chuyện: có mua, có bán, có vừa bán vừa mua, hệt như phiên chợ Bưởi ở đâu trên đường mang tên hùm xám Yên Thế mé hồ Tây gì đó. (Xem tiếp)
GIÂY PHÚT HẤP HỐI CỦA VIỆT NAM CỘNG HÒA
Hồi ký của Vũ Ánh, với chức vụ cuối là điều khiển Sở Thời Sự Đài phát thanh Saigon những ngày cuối tháng 4.1975. Những trang hồi ký này cung cấp nhiều tư liệu sinh động để hiểu một sự thật trước giờ Đài này giao cho đối phương... Dưới hồi ký này, HNVC giới thiệu CD bản tin cuối cùng của Đài phát thanh Saigon như một tư liệu quí mà chúng tôi có được qua mail của 1 người bạn. (Xem tiếp)
(Xem tiếp)
Người duy nhất đóng được vai Lê Xuân Đố
Tuy Hòa
Nếu Lê Xuân Đố trở thành chủ trang trại bò giống có hàng tỷ đồng trong tay thì ông cũng chẳng thể nào rời xa thi ca được. Từng day dứt 'Hoa Kỳ, thơ Nobel ngàn bản bán không hết. Fahasa Sài Gòn, thơ ký gửi 3 năm chưa nhận được tiền' nhưng ông vẫn khao khát Gặp lại bạn thơ chia sớt đắng cay ngọt bùi.
NTT: Mồng 6 Tết Kỷ Sửu vừa qua, tôi ghé thăm nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường. Anh thấy tôi và Ngô Minh đến, liền gượng dậy trên giường cố bám vào thanh sắt gắn vào tường để ngồi dậy, nhưng không đủ sức. Tôi và Ngô Minh đỡ anh dậy, nhưng anh bảo gọi người cháu đến, anh ta giúp việc này quen rồi. Người cháu làm các động tác thuần thục đưa anh từ giường lên xe lăn. Anh ngồi trên xe bảo cháu lấy rượu và đồ mồi. Và anh có một ly rượu riêng cụng với chúng tôi. Giọng anh nói yếu hơn những lần trước. Những câu chuyện giữa chúng tôi thường vui vẻ, nhưng tôi bỗng buồn hơn mọi lần. Chia tay anh, anh giơ thẳng bàn tay lên, và tôi thấy từ hai mắt anh lăn ra những giọt nước mắt... (Xem tiếp) (về gia đình thi sĩ Nguyễn Đức Sơn)
Bút ký Đào Hiếu
Năm đó Phượng mười bảy tuổi.
Năm đó chùa Tây Tạng ờ Bình Dương có một vị Phật tên gọi là Tỳ Lô Giá Na và một cô tiên nhỏ tên là Annie Phượng. Buổi tối khi các tín hữu đã xong lễ về nhà, khi thầy trụ trì và các sư sãi đã tụng xong bài kinh Kim Cang Đảnh, khi rừng cây đã im lặng, mái chùa đã chìm khuất trong màn đêm... thì ánh sáng của hai vầng hào quang tỏa ra, ôm lấy ngôi chùa. Một vầng sáng màu tím nhạt, ấm áp của đức Phật và một vầng sáng trắng tinh khiết của Phượng. (Xem tiếp)
NÉT CHỮ THẦY CHUVân Hải
Thế là thầy đã chết !
Thầy giáo hiền lành, khiêm nhuờng, ưu tú và khốn khổ cùa quê hương tôi đã chết.
Những giai thoại về thầy dù thiện ý hay ác ý rồi cũng sẽ chết.
Nấm mộ thầy đây - Một nấm đất nhỏ nhoi khuất chìm trong cỏ dại. Bia mộ đơn sơ bằng hai mảnh xi măng ghép lại, đổ nghiêng. Giòng chữ viết vội bằng sơn nguệch ngoạc, nét mất, nét còn:
- Vũ Văn Chu mất ngày....
Tôi bồi hồi đưa chân lách đám xương rồng rồi lặng lẽ qùy xuống :
- Lạy thầy...
(Xem tiếp)
CHUYỆN VỀ MỘT BỨC TRANH CỦA TRỊNH CUNG
Thuận Nghĩa
NGUYỄN TRỌNG TẠO: Bài viết của Trịnh Cung về Trịnh Công Sơn bị công luận phê phán nặng, nhưng chưa ai thể hiện thái độ phê phán cảm động nghẹt thở như Thuận Nghĩa. Tôi đọc thấy bàng hoàng, nghĩ về sự thiếu nhân cách của nghệ sĩ đã xúc phạm công chúng yêu nghệ thuật đến thế nào. Với một giọng văn điềm tĩnh, khúc chiết và tỉnh khô, với một câu chuyện giản dị nhưng bất ngờ, Thuận Nghĩa đã làm cho người đọc giật mình đến nghẹn thở, khi biết rằng chính tác giả cũng đã nén lệ vào lòng.
Tuy Thuận Nghĩa đã đưa bài này trên blog của anh, nhưng tôi muốn xin phép anh, một lần nữa, giới thiệu bài viết này lên HNVC để bạn đọc cùng chia sẻ, và có thể có nhiều ý kiến khác nhau.
(Xem tiếp)
Mới đây, nhà thơ Nga Evgeni Evtushenko đã kể trên báo La Stampa về chuyện, dưới thời xô-viết, người ta đã theo dõi ông ra sao để ngăn không cho ông tự vẫn. Theo lời nhà thơ, mỗi lần ông có tác phẩm hay ý kiến trái chiều, thì trong dân gian lại loang ra tin đồn nhà thơ đã tự kết liễu đời mình. Chính vào khoảng thời gian như vậy, Evtushenko đã làm quen với một cô người mẫu quê Litva tên là Aushra, và hai người đã có những ngày yêu thương thật đẹp.
Nhà thơ đã thất vọng biết bao, khi đột nhiên vỡ lẽ ra rằng, "người đàn bà không quen biết" tuyệt vời bên cạnh mình lại là điệp viên mật của cơ quan an ninh, có nhiệm vụ bám sát ông để theo dõi diễn biến tư tưởng và tinh thần của nhà thơ phản kháng chính quyền... (Xem tiếp)
Nam Dao
Văn bản đính kèm:
I. Thư của Cục trưởng Cục Xuất bản Nguyễn Kiểm gởi nhà xuất bản Lao Động (VN)
II. Bản giải trình của nhà văn Đoàn Tử Huyến, người chịu trách nhiệm
III. "Vài lời cho một số phận" của nhà văn Nam Dao, tác giả Trăng Nguyên Sơ
Phóng ảnh thư của Cục trưởng Cục Xuất bản Nguyễn Kiểm gởi nhà xuất bản Lao Động (VN) (Xem tiếp)
Người tình cuối cùng của Trịnh Công Sơn
Đó là Hoàng Anh, chuyên viên Ngân hàng thế giới, một doanh nhân thành đạt, khác xa với hình dung của mọi người về mối tình mơ mộng cuối cùng của nhạc sĩ họ Trịnh. Hoàng Anh có vẻ đẹp thánh thiện, đôi mắt sâu thông minh như ẩn chứa một nỗi đau.
Nhạc sĩ họ Trịnh thường qua nhà cô chơi, giữa bao nhiêu người lớn tuổi nói toàn chuyện trên trời dưới biển thì chỉ có cô thiếu nữ này mới hiểu thấu tâm can ông. (Xem tiếp)
CHINUA ACHEBE
(1930~)
Lời giới thiệu: Chinua Achebe thường xuất hiện trong các tuyển tập truyện ngắn thế giới bằng tiếng Anh. Ông sinh tại Nigeria, 1930, thuộc bộ lạc Ibo ở miền Nam Nigeria. Sau khi tốt nghiệp đại học, ông làm việc trong ngành phát thanh, rồi làm nhân viên cho bộ thông tin trong thời gian chiến tranh. Achebe định cư tại Hoa Kỳ và giảng dạy tại trường đại học Massachusetts. Ông đã xuất bản hơn 20 cuốn sách, trong số đó, được biết nhiều nhất là những cuốn tiểu thuyết: Things Fall Apart (Mọi thứ đều tan vỡ), 1958; No Longer At Ease (Không còn dễ chịu nữa), 1960; Arrow of God (Mũi tên của Thượng đế), 1964; Man of People (Người của nhân dân), 1966; các tập truyện ngắn: Sacrificial Egg (Cái trứng hi sinh), 1962; Girls at War (Những cô gái trong chiến tranh), 1972; các tập thơ: Christmas in Biafra (Mùa giáng sinh ở Biafra); các tập tiểu luận: Hope and Impediments (Hi vọng và trở ngại), 1989, Lưu vong và Quê nhà (Home and Exile), 2000), v.v... (Xem tiếp)
NGUYỄN TRỌNG TẠO: Cuối tháng 11.2008 tôi đến Canada, gặp họa sĩ Đại Giang từ Mỹ sang, cùng là khách mời. Bạn bè bảo anh là một họa sĩ độc đáo, đã từng đoat giải 3 cuộc thi Những họa sĩ tài năng nhất, được tổ chức ở Stockholm, Thụy Điển năm 1997. Có người còn nói, một nhà phê bình Mỹ cho rằng, ông là tài sản của nước Mỹ!!! Tôi thì thấy anh rất hiền, nhưng khi nói chuyện nghệ thuật thì anh lại là người khởi xướng trường phái "vẽ lộn ngược" - Underground - rất độc đáo. Anh mượn bút của tôi và xin mấy tờ giấy vẽ ký họa chân dung mấy bạn họa sĩ cho tôi trực quan, rồi anh vẽ tôi. Anh vẽ rất nhanh, và tôi thấy mình cũng đang lộn ngược he he... Trường phái Upsidedownism của họa sĩ Nguyễn Đại Giang ra đời năm 1994, đã được Cục Bảo vệ bản quyền tác giả ở NewYork công nhận vào năm 1996. Anh dự định sau cuộc triẻn lãm tranh tại Mỹ tháng 3 này, anh sẽ về triển lãm tại Việt Nam, nơi đã sinh ra anh.
Nếu bạn quan tâm trường phái này, mời bạn hãy xem nhé... (Xem tiếp)





